Nhà Thiết Kế Thời Trang Xuyên Thành Nữ Phụ Truyện Ngược Thập Niên

Chương 27

Trước Sau

break

Cô xách đồ rảo bước nhanh hơn, vạch đám đông đang vây kín ra. Cảnh tượng trước mắt khiến trái tim cô thắt lại.

Bà cụ hơi ngẩng cao đầu, quai hàm bặm chặt, ánh mắt không hề nhìn về phía đám đông. Tuy đôi bàn chân bó nhỏ bé đứng không vững, nhưng bà vẫn kiên định đứng thẳng ở đó.

Minh Minh được bà che chở ở phía sau. Bàn tay gầy guộc của bà cụ bấu chặt lấy bả vai cậu bé, tựa như muốn bám víu vào một nguồn sức mạnh nào đó để chống đỡ cơ thể.

Minh Minh sợ hãi lén lút nhìn ra ngoài. Hàng lông mi dài của cậu bé run rẩy, hàm răng cắn chặt lấy môi dưới đến mức cả bờ môi sưng đỏ tấy lên.

Trái tim của Tần Niệm nhói lên, vừa thắt lại vừa đau đớn.

Ép một bà cụ và một đứa trẻ đến mức này, bao nhiêu người vây quanh bên ngoài như vậy mà lại chẳng có lấy một người đứng ra hòa giải, dù chỉ là khuyên can vài câu.

"Các người đang làm cái gì vậy?"

Cô nghiêm giọng chất vấn. Dáng vẻ dịu dàng, ngoan ngoãn ngày thường đã không còn nữa, thay vào đó là sự dứt khoát và kiên định.

Minh Minh nghe thấy tiếng động liền lao ra khỏi lưng bà cụ, nhào thẳng vào người Tần Niệm. Tuy nhiên, cậu bé vẫn không nói một lời nào mà chỉ rụt rè trốn ra sau lưng cô.

Khi Tần Niệm đến gần, cô mới phát hiện ra cơ thể cậu bé lại đang khẽ run rẩy.

Bà Phùng dường như cũng thở phào nhẹ nhõm. Dù vậy, bà không chút biểu cảm, cũng không bước về phía Tần Niệm lấy một bước. Bà vẫn đứng trơ trọi ở đó một mình, cô độc vô cùng...

"Các người đang làm cái gì vậy hả? Làm đứa trẻ sợ hãi rồi đây này!"

"Cô Tần đi làm về rồi đấy à? Chúng tôi chỉ muốn nhờ bà Phùng may giúp bộ quần áo thôi. Cô mới chuyển đến đây được ít ngày nên không biết đấy chứ, cái thằng bé Minh Minh nhà cô ấy à, từ bé đã nhát cáy rồi!"

Cơ thể Minh Minh lại run lên bần bật. Tần Niệm vội vàng đưa tay bịt kín hai tai của cậu bé lại.

"Minh Minh nhà cháu vẫn luôn rất ngoan, từ ngày cháu dọn đến đây chưa từng thấy thằng bé bị như thế này bao giờ. Nếu các cô các bác muốn nhờ bà Phùng may quần áo thì phải nhờ vả cho đàng hoàng. Kéo nhau đến chặn trước cửa nhà người ta thế này, đâu phải là thái độ nhờ vả? Mọi người làm thế sẽ khiến người già và trẻ nhỏ hoảng sợ đấy!"

Trong đám đông, không rõ ai đã buông một tiếng cười nhạo báng. Tần Niệm phóng ánh mắt sắc lẹm quét qua, đám đông lại chìm vào im lặng.

"Cô Tần à, cô mới chuyển đến đây chưa lâu, có rất nhiều chuyện cô không biết đâu..."

"Dù cháu mới chuyển đến đây chưa lâu, nhưng cháu vẫn hiểu được những phép lịch sự cơ bản nhất! Rõ ràng cháu vừa nghe thấy bà Phùng bảo bà ấy không biết may, tại sao mọi người cứ phải dồn ép bà ấy như vậy?"

"Bà ta mà không biết may á? Sao có thể chứ?" Nhiều người bật cười thành tiếng, giọng điệu cợt nhả, mồm năm miệng mười tranh nhau nói.

"Cô không biết đâu. Bà ta ấy à, trước kia chuyên may vá cho các quan lớn và phu nhân đấy. Đôi bàn tay đó khéo léo vô cùng, chẳng có kiểu quần áo nào mà bà ta không biết may cả. Sao hả? May cho bọn quan lại của xã hội phong kiến thì may được, còn bảo may cho dân đen chúng tôi thì lại không biết may à?"

"Đúng thế!"

Tần Niệm cau mày, cất giọng rành rọt: "Bộ quần áo này của cháu là kiểu dáng mới, không có bản vẽ thì khó mà may được. Hơn nữa, đã nhờ vả người khác thì phải thể hiện thái độ nhờ vả cho tử tế. Mọi người cứ hùng hổ dọa người thế này, ai mà thèm may cho mọi người chứ? Thêm nữa, may quần áo là chuyện cá nhân, cớ sao lại lôi vấn đề thành phần giai cấp vào đây!"

"Này, tôi bảo cái con ranh con nhà cô xen vào chuyện bao đồng ở đây làm cái gì hả? Chúng tôi có bắt cô may đâu!"

Người đàn bà vừa nãy đòi bà Phùng may quần áo lúc này đang chống nạnh chất vấn. Giọng bà ta oang oang át hết cả tiếng của mọi người xung quanh, đồng thời cũng nhận được sự hùa theo từ đám "đồng minh" của mình.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc