Vốn dĩ đã không được, mà quan hệ với nguyên chủ lại còn chẳng ra gì thì càng không có cửa.
Hàn Mai thầm nghĩ cũng đúng, loại vải này chắc chỉ có ở chợ đen mới kiếm được một ít, nhưng cô ta vẫn chép miệng, cầm xấp vải rồi nhỏ giọng lầm bầm một câu:
"Đồ keo kiệt!"
Tần Niệm với đôi tai cực thính nghe xong thì cạn lời...
Giờ thì cô đã hiểu tại sao nguyên chủ lại không ưa nổi cô ta rồi. Cái loại người này thuộc dạng chiếm được món hời vẫn phải mặc cả, không xơ múi được gì thì quay ra chửi bới, đúng là bị ăn đòn còn nhẹ!
Cầm trong tay món tiền khổng lồ đầu tiên kể từ khi đến thế giới này - mười lăm tệ, Tần Niệm cảm thấy tâm trạng mình lại phơi phới.
Cô giống hệt như một con sóc nhỏ, chạy đi chạy lại tha thức ăn về hang, tích tiểu thành đại, vui vẻ đến mức chẳng biết mệt là gì.
Dù sao thì gia cảnh cũng quá nghèo túng, cô bắt buộc phải làm vậy!
Trứng gà hết rồi, mua hai mươi quả, cô và Minh Minh đều đang trong tuổi ăn tuổi lớn, chắc chắn là phải bổ sung protein chất lượng cao!
Chỉ tiếc là thời buổi này muốn uống sữa bò thì phải có tem phiếu mua sữa. Trẻ sơ sinh phải có giấy chứng sinh mới được phát, nếu không thì dù có đắt đến mấy, cô cũng phải đặt một suất cho gia đình.
Dầu lạc do nông dân tự ép, mua một chai. Cứ ăn mỡ động vật mãi thì không tốt cho sức khỏe, phải ăn chút dầu thực vật mới tốt.
Lại thấy có người bán bột mì loại mịn, Tần Niệm vội vàng vung tiền giá cao mua luôn năm cân. Loại bột mì mịn thế này ở thời đại này đúng là có tiền cũng chưa chắc mua được, mua được là hời rồi.
Rau non mới nhú mua một bó, tôm đồng nhỏ vừa vớt dưới sông lên mua hai cân, lại thấy mận to do nhà nông tự trồng, cô vội vàng mua luôn một túi đầy.
Ngày hôm sau đi làm, Từ Đình Đình chạy tới dạy Tần Niệm kiến thức về hàng hóa. Tần Niệm nhân cơ hội lén nhét vào tay cô ấy hai quả mận.
"Mận giòn róc hạt đấy, ngọt lịm luôn!"
Từ Đình Đình cầm hai quả mận to choán hết cả lòng bàn tay, vui mừng khôn xiết. Vốn dĩ cô ấy chỉ định dạy qua loa cho xong chuyện, nhưng giờ thì lại hăng hái lên gấp bội.
"Đây là vải tái sinh, loại này bán chạy nhất vì không cần phiếu vải, khách mua là cắt luôn. Còn đây là vải bình bô, cửa hàng mình có loại xanh và trắng. Đây là vải kaki, rồi cả vải nhung tăm, nhung tuyết nữa. Bên này là vải nỉ, vải nỉ đắt tiền nên bình thường bán được rất ít..."
Tần Niệm gật đầu ghi nhớ từng loại một. Thật ra hầu hết những loại vải này cô đều biết, chỉ là có một số loại ở thời hiện đại đã không còn dùng nữa, hoặc đã bị đổi tên.
Ví dụ như loại vải tái sinh không cần phiếu kia, nó được làm từ hàng dệt kim tái chế, thời nay chủ yếu dùng để may vỏ chăn. Tuy giá thành rẻ, nhưng chất vải lại thô ráp và cọ xát vào da thịt. Nhà họ Tần hiện tại cũng đang đắp loại chăn này, Tần Niệm định bụng hôm nào rảnh rỗi sẽ thay mới toàn bộ.
Còn cả loại vải bình bô kia nữa, thực chất chính là vải phin trơn. Vải nhung tăm thì thời hiện đại gọi là vải corduroy, chẳng ai gọi bằng cái tên cũ kỹ này nữa.
Trong thiết kế thời trang hiện đại, những chất liệu này đều được sử dụng rộng rãi. Thế nên, ngoại trừ vải tái sinh ra, các loại vải khác trong nhà kho của cô đều không thiếu loại nào.
Từ Lệ Lệ vốn tưởng cô cần vài ngày để quen việc. Dù sao thì đột nhiên nhận việc, bao nhiêu đồ đạc bày biện cùng một chỗ, muốn tìm nhanh chắc chắn là sẽ bối rối.
Thêm nữa là nhiều khách đến bảo muốn may kiểu quần áo nào, mình phải tư vấn cho họ dùng loại vải gì. Những cô gái trẻ như Tần Niệm về cơ bản đều không rành chuyện này.
Nào ngờ cô gái này bắt nhịp cực kỳ nhanh. Cô không chỉ tìm vải nhoay nhoáy, mà ngay cả khi tư vấn vải vóc cho các bác gái sành sỏi chuyện may vá cũng nói năng đâu ra đấy. Thái độ của cô lại thân thiện nên nhận được rất nhiều lời khen ngợi.