Đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại, là điểm nhấn rực rỡ duy nhất trên tổng thể, càng làm nổi bật sắc môi tươi tắn. Cô giống hệt như một nhân vật bước ra từ trong sách, trong tranh, hoàn toàn khác biệt với tất cả mọi người ở đây.
Thật xinh đẹp!
Chắc chắn là tất cả mọi người đều có chung suy nghĩ này. Ngay cả Ngưu Thúy Thúy vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần bới lông tìm vết cũng không thốt nên lời. Chị ta chỉ mải kiễng chân lên đánh giá, muốn tự may cho mình một bộ nhưng lại ngại không dám bước đến gần để nhìn kỹ.
Tần Niệm mím môi cười, mặc cho mọi người tha hồ ngắm nghía. Xem ra mọi người đều rất thích kiểu váy công chúa eo cao tay bồng này.
"Ây da, từ góc của tôi nhìn sang, chất vải dường như hơi bắt sáng thì phải? Đây không phải là vải của vùng chúng ta đúng không? Cửa hàng mình làm gì có bán loại này!"
Lý Xuân Phân ở quầy văn phòng phẩm lên tiếng hỏi. Chị ta là người thích ăn diện nhất, hễ có loại vải nào mới về là phải đi xem ngay, nhưng chị ta căn bản chưa từng thấy loại vải dacron này bao giờ.
Tần Niệm chỉ mỉm cười mà không đáp lời. Thái độ này trong mắt người khác được xem như một sự ngầm thừa nhận.
"Còn phải nói sao, chắc chắn là vải từ thủ đô hoặc Thượng Hải rồi. Bố mẹ ở bên đó của Tần Niệm đâu phải là người bình thường."
Từ Lệ Lệ nói đến nửa chừng mới nhận ra mình lỡ lời, vội vàng đưa tay bụm miệng rồi lo lắng nhìn Tần Niệm.
Cô gái vẫn giữ nụ cười trên môi nhưng ánh mắt lại lảng đi nơi khác, dường như đang cố kìm nén nước mắt. Nét bi thương trên gương mặt cô không lọt khỏi mắt mọi người, rõ ràng là câu nói vừa rồi đã chạm đến nỗi đau của cô.
Chị Mã cùng mấy người lớn tuổi hơn đều trừng mắt lườm Từ Lệ Lệ mấy cái, có người còn giơ ngón tay chỉ thẳng vào mặt cô ta, làm bộ muốn đánh.
Người ta đã đủ khổ sở rồi, cô xem cô vừa nói cái gì vậy hả.
Từ Lệ Lệ vội vàng tự vả nhẹ vào miệng mình một cái rồi kéo tay Tần Niệm: "Tần Niệm à, chị lỡ lời chứ không có ác ý đâu, em đừng trách chị nhé."
"Sao em có thể trách chị được, các chị đều là người tốt, chỉ trách số em hẩm hiu." Tần Niệm xót xa nói: “Tuy nhiên, may mà bố mẹ bên kia đối xử với em rất tốt. Họ nói sau này vẫn xem em như con gái ruột, sẽ luôn làm chỗ dựa cho em. Như vậy là em đã thấy hạnh phúc lắm rồi."
"Đúng thế, nhìn Tần Niệm là biết được cưng chiều rồi, nếu không làm sao có thể mặc được bộ quần áo đẹp thế này!"
"Chuẩn luôn, nội một chiếc váy này thôi chắc cũng phải tốn mấy chục tệ ấy chứ!"
"Tần Niệm ngoan ngoãn xinh xắn thế này, bố mẹ nào nỡ cắt đứt liên lạc cơ chứ, chắc chắn là vẫn xem như con gái ruột thịt rồi!"
Mọi người xôn xao bàn tán, Ngưu Thúy Thúy liếc mắt nhìn sang bên này rồi bĩu môi.
Tần Niệm trò chuyện vui vẻ cùng các đồng nghiệp mới. Ngày đầu tiên đến chỗ làm, cô đã thành công xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với mọi người. Cô thầm nghĩ chuyện này còn phải cảm ơn Tần Thanh Thanh. Cái chiêu giả vờ đáng thương để lấy lòng người khác này là cô học lỏm từ cô ta đấy, quả nhiên vô cùng hữu dụng.
Tan làm, Tần Niệm xách theo gạo cùng dầu, muối, tương, giấm trở về khu nhà tập thể.
Một tệ hai hào trong túi vì còn phải trích ra mua gia vị nên cô chỉ mua được năm cân gạo. Đáng sợ nhất là tem lương thực cũng đã cạn sạch...
Cô lại nghèo rớt mồng tơi rồi.
Tuy túi tiền trống rỗng, nhưng cách ăn mặc hiện tại của cô lại chẳng có vẻ gì là kẻ nghèo kiết xác. Chỉ riêng bộ trang phục hôm nay của cô, tỷ lệ người đi đường ngoái lại nhìn là một trăm phần trăm đã đành, lại còn có rất nhiều người tiến đến hỏi xem cô mua chiếc váy này ở đâu.
"Ây da! Cô bé này hôm nay ăn mặc xinh xắn quá đi mất!"
Quả nhiên...