Tần Niệm vừa nãy còn cảm thấy cô gái này khá tốt: "?"
Đang đánh cái rắm sặc mùi trà xanh gì thế này? Một câu nói không chỉ định tội cô nghe trộm, còn tiện thể xây dựng hình tượng thấu tình đạt lý cho bản thân.
Quả nhiên...
"Ôi chao em út, em quá lương thiện rồi, sao lại có cô gái tốt như em chứ!"
"Chị dâu cũng là người chị tốt, em biết vì chị thương em thôi!"
Lần này đổi thành chị dâu em chồng tung hứng, Tần Niệm cảm thấy mình sắp nôn ọe đến nơi rồi.
Cho dù bọn họ không đuổi thì cô cũng cảm thấy mình không thể ở lại đây thêm nữa. Cô ngồi dậy, vừa định xuống giường thì giật mình vì nhìn thấy trong phòng xuất hiện một hồn ma mờ ảo.
"Cô gái đừng sợ, tôi là mẹ ruột của thân xác này."
Tần Niệm thấy sau lưng bà ấy còn một hồn ma nhỏ nữa, chỉ có điều cả hai hồn ma đều mờ ảo, chồng lên nhau khiến cô nhìn không rõ lắm.
"Cháu... chào dì." Tần Niệm khô khốc nói, cảm thấy tình huống hiện tại vô cùng quỷ dị.
Cô đang ngồi nói chuyện với hai hồn ma, lại còn gọi một hồn ma là dì? Chuyện lạ dương gian gì thế này!
"Bé ngoan, dì đến để cầu xin cháu giúp đỡ." Tuy không nhìn rõ biểu cảm của hồn ma nhưng Tần Niệm lại có thể cảm nhận được sự luyến tiếc và bi thương trên người bà ấy.
"Chắc chắn là cháu đã biết rồi, dì cũng không ngờ chuyện này lại xảy ra với mình. Vốn dĩ sức khỏe của dì đã không tốt, vừa kích động một chút liền tắt thở."
"Con cũng thế, con cũng thế!" Hồn ma nhỏ bên cạnh cũng hùa theo.
Tần Niệm... Không hổ là mẹ con, chắc chắn mắc bệnh di truyền...
"Ngoài đứa con gái này ra, dì còn có một đứa con trai ở nhà. Dì mang theo con gái rồi, còn đứa con trai, dì muốn gửi gắm cho cháu." Hồn ma lớn kéo hồn ma nhỏ, nói với Tần Niệm.
"Khụ..." Tần Niệm bị nước bọt của chính mình làm sặc, suýt chút nữa biến thành hồn ma thứ ba.
Cô bất lực nói: "Dì à, không phải cháu không giúp dì, nhưng dì cũng thấy tình cảnh hiện tại rồi đấy. E là cháu còn không lo nổi mình, nói gì đến chuyện nuôi con trai dì!"
Mấy người ngoài cửa kia mới là người một nhà, cô là kẻ ngoại lai, bước ra khỏi cánh cửa này không biết chừng phải ngủ ngoài đường. Mang theo một đứa trẻ thì ăn xin dễ hơn thật, nhưng cô cũng đâu có ác đến thế!
Hồn ma lớn cười cười, bay về phía cô, đưa tay phẩy nhẹ qua trán cô. Tần Niệm chỉ cảm thấy một luồng gió mát lướt qua, lập tức cảm thấy có gì đó khác biệt.
"Chắc bây giờ nuôi nổi rồi nhỉ?"
Tần Niệm mở mắt, đôi mắt tròn xoe như quả nho tràn đầy mừng rỡ: "Dì yên tâm, từ nay về sau
chỉ cần cháu có một miếng ăn thì em ấy có, em ấy chính là em trai ruột của cháu!"
“Két!”
Cửa phòng bị đẩy ra. Đứng đầu là một người phụ nữ gầy, gò má cao hóp lại, cằm nhọn, vừa nhìn đã biết là một người ghê gớm.
"Mọi người xem, con đã bảo cô ấy không ngất mà, tự mình ở trong phòng lầm bầm gì đó không biết, may mà tai con thính!"
Mạnh Ngọc Trân chỉ vào Tần Niệm nói, đắc ý vì bắt quả tang thành công.
Mẹ Tần là Lâm Quý Mai từ phía sau chen lên, nhìn thấy Tần Niệm đang ngồi ngay ngắn trên giường, trên mặt còn vương nụ cười chưa kịp thu lại, bà ta cũng tỏ vẻ nghi ngờ:
"Niệm Niệm, con không ngất sao?"
"Vừa mới tỉnh." Tần Niệm phủ nhận.
Không phải vì bản thân, nếu vì bản thân thì cô đã chẳng thèm nói nhảm với họ. Cô làm vậy vì Tần Niệm trước kia, bởi vì cô ấy thực sự đã ngất rồi còn mất mạng.
"Trùng hợp thế sao?" Mạnh Ngọc Trân không chỉ nghi ngờ ngoài miệng, mà còn khắc ba chữ "tôi không tin" lên mặt.
"Chị Niệm Niệm, không ngất cũng không sao mà, mọi người sẽ không trách chị đâu."
Giọng nữ rụt rè thuộc về Tần Thanh Thanh, người đã bước vào phòng. Cô ta quay lưng về phía mọi người, đứng ở vị trí đầu tiên, dùng giọng điệu yếu đuối, sặc mùi trà xanh, nhưng Tần Niệm nhìn thấy rõ sự sắc bén và oán hận trong mắt cô ta.