Tần Niệm và Minh Minh một lớn một nhỏ ngồi xổm trước cửa đánh răng rửa mặt, hai người có ngoại hình giống nhau nên động tác cũng giống nhau y đúc, trông cứ như búp bê Nga đang rửa mặt vậy.
Trứng vịt muối vàng óng chảy mỡ ăn kèm cháo trắng, cộng thêm thức ăn thừa từ hôm qua, hai người ăn vô cùng ngon miệng.
Vì quản lý Lưu đã nói trước như vậy, Tần Niệm dứt khoát nghỉ ngơi trọn vẹn hai ngày.
Cô lấy xấp vải mùng đã tìm thấy ra trước, lớp vải mùng mỏng manh cực kỳ nhẹ nhàng và thoáng khí, cô dựa theo chiều cao của Minh Minh rồi nới rộng ra một chút, xé ba mảnh vải mùng dài một mét rưỡi, chập lại với nhau rồi vắt sổ mép vải, sau đó may thêm vài đường ngang dọc để đảm bảo độ phẳng phiu.
Mặc dù chuyên ngành chính là thiết kế, nhưng kỹ năng cơ bản vẫn còn đó, không cần vạch tuyến mà đường may vẫn thẳng tắp.
Nhưng làm thủ công hoàn toàn thế này quả thực rất mệt mỏi, công việc khâu vá không có máy may chắc chắn là thử thách gấp ba lần về kỹ thuật, thể lực và sự kiên nhẫn.
Phải tìm cơ hội kiếm một chiếc máy may mới được! Tần Niệm tự đặt ra một mục tiêu nhỏ cho cuộc sống của mình vào những năm bảy mươi.
Làm xong chiếc chăn đắp nhỏ cho Minh Minh, Tần Niệm lại bắt tay vào may quần áo cho mình.
Cô rời khỏi nhà họ Tần chỉ mang theo một chiếc túi xách, không đem theo bất kỳ bộ quần áo nào, hôm qua và hôm nay vẫn luôn mặc bộ đồ đó.
Sắp phải đi làm rồi, cô phải tranh thủ thời gian để hoàn thành "chiến bào" của mình.
Minh Minh thấy Tần Niệm đang bận rộn thì ngoan ngoãn không quấy phá, tự đi lấy sách giáo khoa của mình để lên bàn đọc, Tần Niệm từng lén nhìn qua, Minh Minh viết chữ rất nắn nót đẹp đẽ, học tập vô cùng chăm chỉ.
Hai người ai làm việc nấy, không làm phiền lẫn nhau, trong phòng cực kỳ yên tĩnh. Tần Niệm thấy cậu nhóc đang nỗ lực, bản thân mình cũng không thể tụt hậu, trong lòng thầm suy tính xem nên may một bộ quần áo như thế nào mới đẹp.
Loại vải thịnh hành nhất hiện nay là Dacron, đó quả thực là hàng cao cấp, cô gái nào mà được mặc một chiếc váy liền làm từ vải Dacron thì chắc chắn là tỷ lệ người ngoái nhìn lên đến một trăm phần trăm.
Nghĩ đến loại vải "Dacron" thực chất chẳng mát mẻ chút nào này, Tần Niệm không khỏi bĩu môi, chẳng phải chỉ là sợi polyester thôi sao, bây giờ thì coi như bảo bối, chứ ở thời hiện đại đã lỗi thời từ lâu rồi.
Sợi polyester vừa không thoáng khí vừa không thấm hút mồ hôi, từ lâu đã bị loại khỏi danh sách ưu tiên khi lựa chọn chất liệu may mặc.
Trong kho của Tần Niệm có tích trữ khá nhiều, nhưng chủ yếu chỉ dùng làm lớp lót hoặc khi thiết kế rập cần loại vải có độ đứng phom mới lấy ra dùng.
Vì Vương Mỹ Hoa vừa mới qua đời, nguyên chủ vẫn đang trong thời kỳ tang mẹ ruột, nên chuyện ăn mặc tự nhiên phải chú ý một chút.
Tần Niệm chọn một xấp vải Dacron màu trắng tinh, điểm đặc biệt nằm ở những hoa văn màu trắng xanh trên đó, bình thường sẽ không nhìn ra, nhưng khi cử động có thể thấy được sự biến đổi của ánh sáng trên mặt vải, trông cao cấp hơn hẳn.
Mượn một cây bút chì của Minh Minh, Tần Niệm vẽ phác thảo ở mặt sau quyển vở bài tập cậu bé đã dùng.
Mặc dù thời hiện đại đều quen dùng phần mềm tạo rập, nhưng Tần Niệm vẫn thích tự làm thủ công hơn. Theo cô thấy, so với phần mềm máy móc, cách này càng dễ dàng phối hợp với kỹ thuật cắt may lập thể để tạo ra hiệu ứng tốt nhất.
Với tư cách là một nhà thiết kế cao cấp biết làm rập, chỉ may một chiếc váy nữ quả thực chẳng có chút khó khăn nào.
Tạo rập, cắt vải, khâu vá... Tần Niệm lần đầu tiên tự tay may vá toàn bộ lúc làm đến cuối cùng cũng có chút suy sụp, may mà cô chỉ làm một kiểu váy thông thường, số lượng mảnh cắt không nhiều, nếu đổi lại là một kiểu dáng phức tạp, chắc chắn rằng cô đã bỏ cuộc rồi.