Giữa trưa, nhiệt độ hơi tăng lên.
Lâm Thành có hai con sông, bên bờ sông thường có người buông cần câu cá.
Những năm gần đây chất lượng nước bị ô nhiễm, người câu cá cũng dần biến mất.
Bờ sông chia Lâm Thành thành hai nửa, mà Hà Đông tự nhiên là chỉ phía đông, ở đây có một đại lộ Lâm Thành, giao thông thuận tiện, là vị trí đầu mối giao thông.
Tại ngã tư đường, có thể liếc mắt một cái là nhìn thấy quán cà phê có cửa sổ sát đất, hiệu ứng thị giác vô cùng tốt kia.
Bây giờ đang là giờ ăn trưa, người trong quán cà phê không tính là nhiều, ngược lại chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh bên cạnh lại chật ních người.
Một chiếc Audi màu đen từ từ dừng lại trên con phố đối diện quán cà phê, Đổng Nhị Cẩu mặc một chiếc áo khoác dài màu nâu, từ ghế sau xe bước ra.
Một tên đàn em từ xa chạy tới, cười nói:
“Anh Đổng, đã bố trí xong xuôi cả rồi.”
Đổng Nhị Cẩu gật đầu, sau đó sải đôi chân dài bước về phía cửa quán cà phê.
Mặc dù địa điểm là do đối phương đưa ra, nhưng nếu mình đã biết trước, tự nhiên không cần phải lo lắng những thứ khác.
Cho dù thực sự có mai phục, thì người mai phục cũng là người của anh.
Kỳ Tiểu Cẩu ngồi trong xe, đang cầm ống nhòm quan sát tình hình trong quán cà phê, gã không hề nhìn thấy bóng dáng của người ngày hôm qua.
Đổng Nhị Cẩu đẩy cửa quán cà phê, sau khi vào trong nhìn quanh một vòng, liền tìm một góc khuất tĩnh lặng ngồi xuống.
Anh ngẩng đầu nhìn nhân viên phục vụ mặc đồng phục kia một cái, vô cùng hài lòng với sự sắp xếp của Kỳ Tiểu Cẩu.
Bây giờ chỉ chờ đối phương xuất hiện.
Anh có chút buồn cười vắt chéo chân, mong đợi xem kẻ họ Lương kia sẽ giở trò gì.
Ở Lâm Thành anh muốn tìm một người vẫn vô cùng dễ dàng, nhưng tối hôm qua cứ thế lăn lộn đến nửa đêm, cũng không có nửa điểm tin tức.
Tất nhiên, nếu đối phương ngay cả bản lĩnh này cũng không có, anh ngược lại sẽ vô cùng thất vọng.
Trong lòng Đổng Nhị Cẩu đã có tính toán.
Anh biết người tìm mình là ai, bất kể là tuổi tác hay tướng mạo, cũng như họ tên được báo ra, chắc chắn đều không sai được.
Nghĩ đến điểm này, trong lòng anh lờ mờ có chút hưng phấn.
Đám người của cha mình năm xưa, quả thực là những nhân vật vô cùng xuất chúng.
Khoảng chừng năm phút trôi qua, nhưng vẫn không thấy bóng dáng ai, Đổng Nhị Cẩu không khỏi nhíu mày, chẳng lẽ tên đó lỡ hẹn rồi?
Hay là nói, đối phương căn bản không định gặp mình ở đây?
Đúng lúc này, một cậu bé khoảng chín tuổi cẩn thận đẩy cửa quán cà phê, đi về phía Đổng Nhị Cẩu.
Cậu bé hiển nhiên có chút căng thẳng, cậu từ từ móc trong túi ra một bức ảnh, sau đó đưa cho đối phương, lên tiếng:
“Một anh trai bảo cháu đưa cho chú, anh ấy nói chú sẽ cho cháu một trăm tệ làm thù lao.”
Đổng Nhị Cẩu không nhịn được phỉ nhổ, tên này ngay cả tiền cũng bắt mình phải tự bỏ ra, đúng là keo kiệt!
Nhưng khoảnh khắc ánh mắt anh chạm vào bức ảnh đối phương đưa tới, sắc mặt anh đột ngột thay đổi, biểu cảm lập tức trở nên lạnh lẽo!
Anh rút một trăm tệ từ trong ví ra đưa cho cậu bé này.
Cậu bé nhận lấy tiền thì vui mừng khôn xiết, lập tức cầm tiền hớn hở quay người rời đi.
Đây là một bức ảnh được in nhanh, trên tờ giấy trong ảnh rõ ràng là một góc của tờ giấy “Danh sách tử thần”, trong đó có vài cái tên mà anh vô cùng quen thuộc.
Hơn nữa bao gồm cả cha anh, tên của những người này đều bị gạch chéo.
Đồng tử Đổng Nhị Cẩu đột ngột co rụt lại, lấy điện thoại ra gọi cho Kỳ Tiểu Cẩu đang ở trên xe bên ngoài, hỏi:
“Người đâu?”
Kỳ Tiểu Cẩu trả lời:
“Tôi đã phái người bám theo đứa bé kia rồi.”
“Vô dụng thôi, phí chạy vặt là do tôi trả.”
Đổng Nhị Cẩu lạnh giọng nói:
“Cậu ta chắc chắn đang ở gần đây, tìm xung quanh xem!”
Lúc này anh cuối cùng cũng hiểu, tại sao lại bắt mình trả phí chạy vặt, xem ra đối phương suy xét vô cùng chu toàn.
Bức ảnh này tiết lộ quá nhiều thông tin, anh bắt buộc phải làm rõ rốt cuộc là chuyện gì.
Lúc này tại một cửa sổ trên tầng ba của tòa nhà chéo đối diện, Lương Phú đang ngồi trong McDonald's ăn hamburger, cậu nhìn thấy cậu bé kia cười tươi bước ra khỏi quán cà phê thì biết bức ảnh đã được giao đến nơi.
Lương Phú vô cùng bình tĩnh ăn hết chiếc hamburger trên tay, sau đó quay người bước vào nhà vệ sinh rửa tay, đi đến thang máy bấm toàn bộ các tầng, cuối cùng rời khỏi thang máy đi dọc theo lối thoát hiểm lên trên.
Rất nhanh cậu đã lên đến sân thượng, sau đó ngồi khoanh chân xuống, lấy chiếc máy ghi âm nhỏ mua ở sạp hàng rong ra đặt sang một bên.
Cậu lấy điện thoại ra sau đó bấm một số điện thoại không có tên lưu trên đó.
Tút... Tút... Tút…
Gần như cùng lúc, điện thoại của Kỳ Tiểu Cẩu liền đổ chuông.
Lương Phú nhấn nút phát của máy ghi âm, vặn âm lượng lớn hơn một chút, lập tức truyền đến những âm thanh ồn ào vụn vặt.
Kỳ Tiểu Cẩu lúc này đang ngồi trong xe, chỉ huy đàn em tìm kiếm bóng dáng Lương Phú xung quanh.
Gã lấy điện thoại ra liếc nhìn một cái, lập tức nhíu mày bắt máy.
“Là tôi, bảo Đổng Vương Thiều nghe điện thoại.”
Lương Phú vô cùng trực tiếp nói.
Kỳ Tiểu Cẩu sửng sốt một chút, sắc mặt lập tức trầm xuống, lên tiếng:
“Không nhìn thấy cậu.”
“Tối qua tôi trốn xa quá, không kịp chạy tới.”
Lương Phú giải thích:
“Nhưng bức ảnh anh ta đã xem rồi, chắc sẽ muốn nghe cuộc điện thoại này của tôi.”
Kỳ Tiểu Cẩu cắn răng, lại nhìn thoáng qua Đổng Nhị Cẩu vẫn đang ngồi trong quán cà phê, lập tức đáp lời:
“Được, cậu đợi chút!”
Nói xong, gã đẩy cửa xe chạy chậm về phía quán cà phê.
Đổng Nhị Cẩu đang nghiên cứu bức ảnh kia ở bên trong, anh còn chưa kịp mở miệng, Kỳ Tiểu Cẩu đã nhét điện thoại vào tai anh.
Hai người cũng cực kỳ ăn ý, Đổng Nhị Cẩu thậm chí không hỏi nhiều, trực tiếp nói vào điện thoại một tiếng:
“Alo?”
“Bức ảnh xem rồi chứ?”
Giọng Lương Phú rất nhạt hỏi.
Đổng Nhị Cẩu nhíu chặt mày, đáp lời:
“Cậu muốn thế nào?”
Lương Phú chần chừ một lát, lúc này mới lên tiếng:
“Muốn bọn chúng nợ máu phải trả bằng máu.”
Đổng Nhị Cẩu nghe thấy câu trả lời này, trong lòng cũng đã xác định được thân phận của đối phương, anh trầm giọng hỏi:
“Bức ảnh là do cậu chụp?”
“Đúng, tờ giấy này đang ở trong tay tôi.”
Lương Phú thành thật trả lời.
Vẻ mặt Đổng Nhị Cẩu càng thêm nghiêm túc, hỏi:
“Cậu biết được bao nhiêu.”
“Có người đang theo dõi tôi, trên tờ giấy này có tổng cộng mười tám cái tên, những người bị gạch chéo đều đã chết.”
Lương Phú nội tâm vô cùng bình tĩnh nói:
“Đối thủ rất mạnh.”
Khóe mắt Đổng Nhị Cẩu giật giật hai cái, anh lờ mờ có một dự cảm không mấy tốt đẹp, cảm giác sắp có chuyện lớn xảy ra.
“Tôi cần người, và cả tiền!”
Lương Phú thẳng thắn lên tiếng.
Đổng Nhị Cẩu khàn giọng hỏi:
“Chỉ có một mình cậu?”
Lương Phú do dự một lát, không lên tiếng.
Đổng Nhị Cẩu trầm giọng nói:
“Tôi còn biết một người.”
“Ai!”
Lương Phú lập tức hỏi.
“Tôn Viễn!”
Đổng Nhị Cẩu dùng giọng điệu nghiêm túc nói:
“Người này là một kẻ điên, hai chúng ta cộng thêm cậu ta, miễn cưỡng có thể làm nên chuyện.”
Mắt Lương Phú sáng lên, lên tiếng:
“Tôi đi tìm cậu ta.”
“Cậu không tìm thấy đâu!”
Đổng Nhị Cẩu có chút tự tin sờ sờ mũi, cười nói:
“Nhưng tôi thì có thể!”
Kỳ Tiểu Cẩu ở một bên không lên tiếng, gã đang suy nghĩ xem số điện thoại của mình bị lộ ra ngoài bằng cách nào, đối phương lại trực tiếp gọi tới.
Lương Phú trong lòng vẫn còn một mối bận tâm, hỏi:
“Tại sao không ai biết Đổng Vương Thiều?”
Khóe miệng Đổng Nhị Cẩu khẽ nhếch lên, cười nói:
“Bởi vì tôi chưa đổi tên!”
Trong lòng Lương Phú nhói lên, hỏi:
“Tại sao?”
Đổng Nhị Cẩu dùng giọng điệu rất bình thản nói:
“Bởi vì tôi là Đổng Nhị Cẩu, không cần người khác phải chỉ tay năm ngón!”
Trong điện thoại lập tức chìm vào im lặng!
Hai người đều biết ý nghĩa ẩn giấu đằng sau câu nói này là gì.
Kỳ Tiểu Cẩu mím môi nhìn đối phương, gã đã đi theo bên cạnh người này tám năm, hai người tình như thủ túc, gần như không có bí mật gì với nhau.
Cho nên gã đoán được trong điện thoại đang nói chuyện gì.
Sau khi Đổng Nhị Cẩu cúp điện thoại, Kỳ Tiểu Cẩu nhịn không được hỏi:
“Tại sao không nói cho cậu ta biết sự thật.”
Thực chất, tên trên chứng minh thư và sổ hộ khẩu, thân phận của Đổng Nhị Cẩu đã sớm đổi thành Đổng Vương Thiều, chỉ là những người biết chuyện này đếm trên đầu ngón tay.
Đổng Nhị Cẩu đưa điện thoại trả lại, nhạt nhẽo uống một ngụm cà phê, lên tiếng:
“Chú Lương là chú Lương, cậu ta là cậu ta, suy cho cùng vẫn không giống nhau.”
Kỳ Tiểu Cẩu sửng sốt một chút, cảm giác như nghe hiểu, lại giống như không hiểu.
Đổng Nhị Cẩu cười nói:
“Gọi người về đi, không cần tìm nữa, cậu ta đang ở gần công trường phía tây cầu.”
Miệng Kỳ Tiểu Cẩu hơi há ra, có chút kinh ngạc.
“Vừa rồi trong điện thoại, tôi nghe rất rõ tiếng thi công, trong vòng một ngày lái xe, những nơi còn đang thi công cũng chỉ có mấy chỗ đó thôi.”
“Cậu ta chắc hẳn vẫn chưa chú ý tới điểm này sẽ làm lộ vị trí của mình.”
Đổng Nhị Cẩu thở dài một hơi nói.
Anh vốn dĩ còn định tự mình cho đàn em tìm kiếm một đêm không thấy người, xem ra con trai của chú Lương cũng coi như có chút bản lĩnh, kết quả cuộc điện thoại này lại làm lộ vị trí.
Cho nên suy cho cùng vẫn có chút thất vọng.
Kỳ Tiểu Cẩu một trận cười khổ, nặn ra vài chữ nói:
“Người bình thường đều không chú ý tới.”
Đổng Nhị Cẩu vẫn có chút thất vọng.
“Không, cậu ta bắt buộc phải chú ý tới mới đúng, nhưng ngặt nỗi lại không có.”
Bọn họ đều biết kẻ thù ẩn nấp phía sau rốt cuộc đáng sợ đến mức nào, bất kỳ sai lầm nào cũng có thể khiến bọn họ rơi xuống vực sâu vạn trượng.
Trong ký ức sâu thẳm của Đổng Nhị Cẩu, cha mình cũng như đám người kia, đều là những nhân vật cực kỳ lợi hại.
Cho dù hiện tại mình lăn lộn cũng không tồi, nhưng vẫn không dám so sánh với những bậc trưởng bối đó.
Đối phương nếu đã là hậu duệ của nhà họ Lương, có thể không kế thừa bất kỳ thế lực nào, cũng có thể không có tiền.
Nhưng với tư cách là một trong những nhân vật ra quyết định cốt lõi của tổ chức, tuyệt đối không được phép phạm bất kỳ sai lầm nào.
Bởi vì một sai lầm nhỏ nhặt không đáng kể, cũng có thể chôn vùi tính mạng của tất cả mọi người.
Căn bản không có ai chú ý tới, ngay trên sân thượng của tòa nhà bên cạnh, Lương Phú đang ngồi trên đó, những kẻ đang tìm kiếm cậu, cũng chỉ cách cậu khoảng cách hai tầng lầu, ước chừng chưa tới mười phút là có thể tìm lên tới nơi.
Nhưng lúc này, những người đó lại nhận được tin báo, hủy bỏ hành động tìm kiếm, bắt đầu rút lui.
Sau khi Lương Phú cúp điện thoại, liền bấm dừng chiếc máy ghi âm nhỏ bên cạnh, trong lòng cậu mạc danh kỳ diệu có thêm một cỗ áp lực.
Hiển nhiên, Đổng Nhị Cẩu không phải là một đối tượng dễ dàng “thu phục”, muốn đối phương nghe theo mình, e rằng vẫn còn một chặng đường rất dài phải đi.
Cậu hít sâu một hơi, để nội tâm mình bình tĩnh lại, sau đó mới cất chiếc máy ghi âm nhỏ đi.
Cậu ở trên sân thượng thêm năm phút nữa, sau đó mới xuống lầu rời đi.