Nhả Ra, Đừng Ngậm Chó!

Chương 56: Tức giận ngậm đồ chơi (5)

Trước Sau

break

Lạc Cửu về chuồng mình, nó căng mặt nằm nửa người trên giường, mắt vẫn nhìn chằm chằm phía trước, một lúc lâu sau mới nghiến răng như thể không kiềm chế được, lặp lại từng chữ: “Nói dối.”

Nó tức giận đến mức đau bụng, bụng phập phồng dữ dội, cuối cùng bực bội cắn đồ chơi của mình, vứt xuống đất.

Kết quả nó vẫn ngậm món đồ chơi đó lên giường, mang theo sự bực mình chìm vào giấc ngủ.

*

Ngày hôm sau lúc Kỳ Lạc thức dậy, Lạc Cửu không còn trong chuồng chó nữa, nhưng Côn Thiên vẫn còn, chân của nó bị thương, ngày hôm qua vẫn chưa rõ ràng lắm, hôm nay thì đau rồi, bốn bàn chân đều bị thủy tinh cứa vào, chỉ đành nghỉ ngơi trong chuồng chó.

“Đen đủi.” Côn Thiên nhìn chân mình, liên tục thở dài: “Tất cả mọi người đều đi qua chỗ đó, sao có mỗi mình tôi giẫm phải thủy tinh vậy?”

“Các cậu đều đi sao?” Kỳ Lạc hỏi.

“Trừ A Khải ra, về cơ bản đều đi, cảnh khuyển chúng tôi nói nhiều không nhiều, nói ít không ít.” Côn Thiên nhẹ nhàng lắc đuôi, nói: “Vốn dĩ A Khải cũng phải đi, nhưng nó đánh nhau với Lạc Cửu hơi dữ dội, thời gian này chắc chắn không thể nào làm nhiệm vụ được rồi.”

Thật ra lúc Lạc Cửu ra ngoài, Kỳ Lạc có nghe tiếng, nó tuy ngủ, nhưng ngủ cũng không sâu, nghe thấy tiếng là giật mình tỉnh lại theo bản năng, xác định là huấn luyện viên đến tìm Kỳ Lạc mới yên tâm ngủ tiếp.

“Chỗ bãi rác nhiều chó hoang lắm, tối hôm qua lúc đi, suýt nữa đánh nhau với chó hoang, chúng nó giành giật thức ăn hung dữ kinh khủng.” Côn Thiên nằm trên đất, nó nhìn Kỳ Lạc và nói: “Chúng nó hình như không giống cậu, lông không mượt bằng cậu, trông cũng không đẹp bằng cậu, chúng nó gầy như que tăm, lúc nào cũng nhe răng với chúng tôi.”

“Tôi tự nuôi mình tốt.” Điều này Kỳ Lạc lại không nói đùa, nó thật sự rất cố gắng nuôi mình thật tốt, cho nên không ít người thấy nó đều cho rằng nó có chủ nhân.

Trong giới chó, chó có chủ nhân mới là chó ngoan, là chó hạnh phúc.

Kỳ Lạc bên này đang trò chuyện với Côn Thiên, còn Lạc Cửu hôm đó gần như bận tối mặt, khứu giác của chó phòng chống bạo lực kém hơn nhiều so với chó tìm kiếm, là chuyên gia tìm kiếm, Spanielcúi đầu ngửi đi ngửi lại trong đống rác, len lỏi quanh đó.

Labrador cũng cúi đầu ngửi, chúng nó đều là chó tìm kiếm chuyên nghiệp, giỏi tìm kiếm đồ vật và truy dấu.

Đột nhiên, Spaniel dừng lại ở một chỗ, sau khi khựng lại một chút, nó lập tức đi vội vàng về phía trước vài bước, rồi dừng lại tại chỗ quay một vòng, sau đó ngồi xổm xuống, vừa sủa vừa tỏ vẻ lo lắng.

“Ở đây, nó ở trong này, nhưng tôi không qua được.” Spaniel ngửa đầu nhìn huấn luyện viên của mình, kêu lên: “Tôi không nhảy qua được, nó ở bên trong, tôi ngửi được mùi.”

Khi Lạc Cửu đến, nó thấy một bức tường được đổ bằng xi măng, bên trong cũng đổ đầy rác, nhưng xung quanh không có chỗ nào để đi thẳng vào, khiến Spaniel chỉ có thể quay vòng vòng quanh đó mà không làm được gì.

“Đội trưởng, A Cách ngửi thấy gì đó ở quanh đây, cũng có thể là ở bên trong, nhưng A Cách không vào được, tôi muốn tìm một cái thang, sau đó tôi đưa A Cách vào tìm thử xem.” Huấn luyện viên của Spaniel nói.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc