Chiêm Đông Kình dường như càng thêm bạo gan, Tô Lương Mạt bị hắn nhét vào trong chỗ ngồi sau xe, lúc muốn đứng dậy vì tài xế đột ngột tăng tốc mà ngã trở về, Chiêm Đông Kình áp lại gần đỡ cô dậy, "Em phải ngoan ngoãn đi theo tôi, tôi cũng không cần như thế này."
"Anh rốt cuộc muốn đưa tôi đi đâu, Ngu Nhạc Thành của tôi bên kia còn một đống chuyện."
"Ngày ngày căng thẳng như vậy, tôi cho em thư giãn một chút."
Tô Lương Mạt cảm thấy khó hiểu, có thư giãn được hay không cũng không phải hắn quyết định là xong.
Bởi vì Ngu Nhạc Thành đều mở cửa vào buổi tối, thời gian Tô Lương Mạt làm việc nghỉ ngơi cũng hoàn toàn bị đảo ngược, lúc này tinh thần thật tốt, nhìn qua ngoài cửa sổ toàn bộ đều là cảnh đêm u tối, phù hoa bắt đầu khởi động, Tô Lương Mạt thế nhưng lại có ảo giác đắm chìm trong đó không cách nào kiềm chế được.
Tô Lương Mạt cho là hắn lại đưa cô đi đến nhà hàng hoặc là đâu đó, mà mùa này địa điểm đến tốt nhất, không đâu khác ngoài bãi biển.
Lúc còn ở trong xe, Tô Lương Mạt đã nghe thấy tiếng cười nói rộn rã từ bãi biển truyền đến, Chiêm Đông Kình dẫn đầu xuống xe, lúc kéo cửa xe phía bên Tô Lương Mạt kia ra, cô liền nói, "Cũng chẳng phải chỗ nào đặc biệt, còn không bằng ở nhà ngủ một giấc sướng hơn."
Chiêm Đông Kình cũng không có đem lời cô nói để trong lòng, Tô Lương Mạt đi theo sau hắn, gió biển mang theo mùi vị mặn sáp đặc thù thổi đến trên mặt, bên tai ồn ào gay gắt, cô nhớ đến lần đó ở Thái Lan, đều là du ngoạn chỗ vui chơi công cộng, lại giấu giếm sát khí khắp nơi.
Hộ vệ của Chiêm Đông Kình luôn không gần không xa theo sát, Tô Lương Mạt nhìn về phía đằng xa, không ít người đang lướt sóng, kỳ thật cô rất hâm mộ như vậy. Không cần phập phồng lo sợ sẽ có người tới đuổi giết, lúc vui chơi cứ nên vô ưu vô lo.
Chiêm Đông Kình dẫn cô đi tới dưới một cái ô che nắng khổng lồ trên đỉnh đầu, bên này bày biện một gian hàng ngoài trời, có hải sản vừa mới bắt lên, Chiêm Đông Kình mở nắp chai bia ra, dưới chân là cát mềm, trong tay lại là cái khay đầy tràn đủ loại hải sản khác nhau với nước tương, Chiêm Đông Kình cầm lấy chai bia hướng phía Tô Lương Mạt chạm một cái, "Sau này đừng chỉ chú ý đến Ngu Nhạc Thành kia của em, có thời gian thì ra ngoài vui chơi nhiều chút."
"Tôi lại không được tốt số giống như anh."
Tô Lương Mạt kề lên miệng chai hớp một ngụm bia lạnh, tầm mắt không khỏi quét sang người đàn ông trước mặt, thấy hắn đang nhìn cô chăm chú, Tô Lương mạt đem chai bia nặng nề đặt xuống bàn, Chiêm Đông Kình chẳng qua là khẽ hoàn hồn, ánh mắt vẫn như cũ rơi lên trên người cô, "Trước kia không cảm nhận được."
"Gì cơ?"
"Em nói hai người yêu nhau là cảm giác như thế nào?"
Nước đá trong miệng Tô Lương Mạt tựa hồ còn chưa tan hết, "Tôi không biết."
Trước kia, cô cho rằng cô với Chiêm Đông Kình là một đôi, không ngờ rằng hắn cũng không có để tâm lên trên người cô, cho nên nếu nói đến loại cảm giác đó, sớm đã quên mất rồi, thứ duy nhất còn nhớ rõ chính là những lời tuyệt tình mà Chiêm Đông Kình từng nói, tim Tô Lương Mạt đau nhói, thấy hắn lại càng thêm khó chịu, "Lời này nên hỏi anh, anh hiểu rõ nhất."
Chiêm Đông Kình khẽ lắc đầu, "Tôi cũng chưa từng thử qua, hôm nay lúc ra khỏi cửa nghe thấy Tống Các gọi điện thoại đặt hoa, tôi cảm thấy có lẽ tôi già rồi, tôi cũng chưa từng hỏi thử em thích loại hoa gì, có phải cũng giống như những cô gái khác, cũng cần phải dỗ dành."
Tô Lương Mạt nghe những lời này, có chút hoảng hốt, cảm thấy Chiêm Đông Kình thật giống như là không cách cô quá xa, hắn thật sự là ở nơi cô chỉ cần duỗi tay là có thể chạm vào được, "Quan tâm với không quan tâm, đây chính là khác biệt. Giống như Tống Các, trước kia không có người trong lòng, tất nhiên sẽ không nghĩ đến những chi tiết này."
"Vậy sau này tôi cũng giống như Tống Các được không? Chúng ta trước kia chưa từng chân chính hưởng thụ quá trình này, từ hôm nay trở đi, chúng ta cũng nói chuyện yêu đương."
Chiêm Đông Kình chiếm lấy tầm mắt Tô Lương Mạt, nơi đáy mắt có chân thành cùng nghiêm túc, cô khẽ cắn cánh môi, dụng tâm của hắn, cô sẽ không hoài nghi nữa, hôm nay, Tô Lương Mạt đã không còn cái gì Chiêm Đông Kình có thể lợi dụng nữa rồi, có một số việc chính là đáng cười như vậy, lúc cô yêu hắn sâu đậm, đổi lấy lại là tổn thương sâu sắc, cô không còn yêu nữa rồi, hắn lại muốn trăm phương ngàn kế khiến cô yêu thêm lần nữa, Tô Lương Mạt cầm lấy chai bia, lúc ngửa đầu nuốt xuống, hai mắt nhìn chằm chằm bầu trời đêm đen, hốc mắt khẽ tràn ra chua xót.
Hai người ngồi một lúc, Tô Lương Mạt là không muốn chung đụng với hắn quá lâu, "Đi thôi."
Chiêm Đông Kình đi tới dắt tay cô, ngón tay thon dài cùng ngón tay mảnh khảnh đan xen, Tô Lương Mạt nắm chặt tay muốn tránh ra, Chiêm Đông Kình dùng sức một cái kéo cô hướng về phía bờ biển.
"Này, anh đi đâu vậy?"
Dưới lòng bàn chân đã có thể cảm giác thấy ẩm ướt, một đợt bọt sóng đánh tới làm ướt ống quần Tô Lương Mạt, "Thì ra là anh muốn kiếm người tự tử vì tình à?"
"Nếu tôi nhảy thật, em có nhảy không?"
Tô Lương Mạt không tình nguyện đi sát theo phía sau hắn, giọng nói mang theo vài phần oán giận, "Tôi nhất định nhìn anh nhảy."
Tâm tình Chiêm Đông Kình vui sướng tiếp tục lôi kéo cô đi, nước biển chưa qua đầu gối hai người, Chiêm Đông Kình dùng sức một cái kéo cô đến trước người, hai tay hắn vòng quanh cô trước ngực, cố định cô vào giữa lồng ngực mình, tì cằm lên đỉnh đầu Tô Lương Mạt, ánh mắt người đàn ông hướng về phía xa, "Nghe thấy âm thanh gì không?"
Tô Lương Mạt nhắm mắt lại, "Tiếng sóng biển, còn có tiếng người náo nhiệt."
"Nghe lại thử xem."
Vòng tay ôm này đã bỏ trống quá lâu, hôm nay bị hắn ôm, Tô Lương Mạt cảm thấy rất không quen, cô mở mắt ra, lại bị một tay Chiêm Đông Kình che lại.
"Anh nói đi, anh muốn cho tôi nghe cái gì?"
Chiêm Đông Kình cảm thấy được không kiên nhẫn trong giọng nói của cô, hắn buông tay ra, Tô Lương Mạt nhìn thấy một chiếc thuyền mô tô biển từ đằng xa lái tới, hắn nắm chặt tay cô, lúc mô tô dừng lại đánh bọt sóng dâng lên gần như táp vào mặt, Chiêm Đông Kình nghiêng người một cái, Tô Lương Mạt nhìn thấy nửa người trên của hắn đều ướt đẫm, người lái mô tô đi xuống, "Kình thiếu."
Chiêm Đông Kình không nói hai lời lôi kéo cô đi lên.
Đây là loại mô tô biển bình thường nhất, phía trước có tay cầm lái, đằng sau có chỗ ngồi, ngay cả phòng hộ cơ bản cũng không có, Tô Lương Mạt không khỏi lùi bước, "Rốt cuộc anh muốn làm gì."
"Tôi đưa em đi một vòng."
Chiêm Đông Kình tự lo vén tay áo lên.
"Tôi không đi!"
"Yên tâm, có tôi ở đây, chắc chắn sẽ không để em rơi xuống biển."
"Tôi chính là không đi," Tô Lương Mạt lui về sau một bước, lỡ như bị rơi ra ngoài mà nói, đoán chừng ngay cả một bóng người cũng không thấy, "tôi không tin anh."
Chiêm Đông Kình xoay người, nhìn chăm chú về phía cô, hắn vươn tay, "Tôi đảm bảo."
Cô không nuốt nổi thể loại này, quay đầu bước đi, Chiêm Đông Kình tiến lên móc ngoặt một cái khiêng Tô Lương Mạt lên, cô bắt lấy vạt áo sau lưng hắn, "Bỏ tôi xuống!"
Chiêm Đông Kình thả Tô Lương Mạt lên trên mô tô, hai tay hắn rơi xuống tay lái, Tô Lương Mạt nghe thấy vài tiếng 'ầm ầm', cô là muốn nhảy xuống, chỉ là trước khi làm ra động tác này, mô tô đã vọt lên nhảy ra ngoài.
Nửa người trên của Tô Lương Mạt ngã ra sau, chỉ đành phải đưa hai tay giữ chặt thắt lưng Chiêm Đông Kình, đợi hắn ổn định được một chút, Tô Lương Mạt thở hổn hển đưa tay ở sau lưng hắn hung hăng cho một đấm, "Anh đảm bảo, anh đảm bảo cái gì chứ? A... chậm một chút!"
Giữa biển cạn có không ít người lái cano, Chiêm Đông Kình lái càng lúc càng nhanh, bọt nước vẩy lên làm ướt cả người sảng khoái vô cùng, Tô Lương Mạt nấp sau lưng Chiêm Đông Kình, nhìn thấy mặt biển bị cắt ra thành một đường thủy lộ, bọt sóng tản ra hai bên, Chiêm Đông Kình ở khúc phía trước bẻ lái một cái, Tô Lương Mạt lần này có kinh nghiệm, hai tay vòng chặt lấy eo lưng rắn chắc của người đàn ông, hai chân cũng khép vào cực chặt, thế này mới không bị hất rơi.
Cô hướng người đàn ông phía trước hét lên, "Về đi!"
Tư thế kỹ thuật Chiêm Đông Kình thành thạo, khoái cảm cực hạn làm hắn càng tăng tốc thêm, "Em đừng sợ, trông em như vậy lúc nào cũng căng thẳng, thả lỏng một chút, đây là chơi, cần phải hưởng thụ."
Tô Lương Mạt nắm chặt quần áo của hắn, lúc mô tô lái về phía trước bay vọt lên, quả tim treo lơ lửng giữa không trung, không trọng lực, Tô Lương Mạt nhân cơ hội ngẩng đầu lên, bên tai truyền đến từng đợt tiếng reo hò ầm ĩ kích thích mạo hiểm, có mỹ nữ mặc bikini ngồi ở đằng sau người tình, trong tay