Nguyệt Thần Của Vương Gia Là Ảnh Hậu Đến Từ Tinh Tế

Chương 5

Trước Sau

break

Tiểu A đáp: [Có ạ, nhưng tốc độ rất chậm, chỉ bằng một phần mười phi thuyền thôi.] Tuy đạo cụ của Nguyệt Thần đều là sản phẩm công nghệ cao, nhưng dù sao cũng chỉ là đồ phụ trợ đóng phim, so với phi thuyền thật hay vũ khí vũ trụ thì cách biệt vẫn rất lớn.

Thẩm Nhược Khinh phấn khích ngồi bật dậy: [Cách biệt có lớn đến đâu thì cũng tốt hơn là cuốc bộ chứ!]

Tiểu A nói: [Theo các điều khoản trong hợp đồng, những đạo cụ này chỉ được dùng khi quay phim, không phải vật phẩm tặng kèm cho ngài. Nhưng hiện tại là tình huống đặc biệt, nên... ngài có thể sử dụng nha~]

Thẩm Nhược Khinh nghe xong vô cùng vui sướng, thúc giục Tiểu A mau lấy đồ ra.

Chủ nhân của nút không gian vốn dĩ có thể dựa vào tinh thần lực của bản thân để tự do lấy vật phẩm, nhưng tinh thần lực của Thẩm Nhược Khinh lại không đủ để chi phối một nút không gian lớn thế này (Nếu nàng mà có tinh thần lực cao như vậy thì đã đi làm tướng quân từ lâu rồi, hơi đâu mà đi làm minh tinh?). Bởi vậy, sự tồn tại của hệ thống thông minh đóng vai trò hỗ trợ cực kỳ đắc lực.

Thẩm Nhược Khinh xòe lòng bàn tay, một chiếc trâm cài rơi gọn vào tay nàng. Chiếc trâm màu bạc dưới ánh trăng tỏa ra ánh sáng lung linh, đầu trâm là một vầng trăng khuyết nhỏ xinh, tạo hình đơn giản mà tuyệt đẹp.

Thẩm Nhược Khinh dùng hai ngón tay kẹp lấy chiếc trâm, cảm giác như mình vừa chạm tay vào chiếc chìa khóa ma thuật hằng mơ ước thời thơ ấu. Dù không phải lần đầu nhìn thấy nó nhưng lần nào nàng cũng bị vẻ đẹp ấy làm cho kinh ngạc. Nàng vẫy nhẹ chiếc trâm theo động tác đã được tập luyện nhiều lần, lập tức, một thiết bị bay hình trăng khuyết chỉ đủ cho hai người ngồi đã xuất hiện ngay trước mặt.

Thẩm Nhược Khinh khẽ chạm vào, "vầng trăng khuyết" tự động hạ xuống độ cao thích hợp. Nàng hơi khuỵu gối rồi ngồi xuống.

Sau khi xác định Thẩm Nhược Khinh đã ngồi vững, vầng trăng khuyết từ từ bay lên độ cao khoảng ba mét, lao về hướng mà nàng chỉ định.

Tốc độ tuy không bằng phi thuyền, nhưng so với đi bộ thì đúng là nhanh hơn gấp trăm lần, vạn lần!

Với tốc độ này, Thẩm Nhược Khinh nhanh chóng ra khỏi bình nguyên, bay đến gần một khu rừng núi. Nàng vốn không muốn vào rừng, nhưng chợt nghe thấy tiếng người phát ra từ bên trong.

[Ơ? Có người!]

Tiểu A: [Đúng vậy ạ, chủ nhân!]

Thẩm Nhược Khinh vỗ vỗ vào vầng trăng khuyết, vội vàng tiến về phía đó.

"Bên này! Đừng để hắn chạy thoát!"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương