Thẩm Nhược Khinh khẽ thở dài trong lòng, định đưa tay lên xoa bụng, nhưng chợt nhớ ra xung quanh đang có rất nhiều người, gánh nặng “thần tượng” lập tức đè xuống. Hình tượng "tiên nữ" khó khăn lắm mới tạo dựng được trước mặt Tần Tranh tuyệt đối không thể sụp đổ!
Phòng nghỉ được dọn dẹp khá sạch sẽ, cửa sổ rất lớn, ánh sáng đầy đủ, lại có bàn ghế và tủ để khách đựng hành lý, chỉ có điều giường hơi nhỏ một chút. Tuy vậy, Thẩm Nhược Khinh vẫn cảm thấy khá hài lòng.
"Khách quan, ngài còn điều gì sai bảo cứ đứng ở đầu cầu thang gọi một tiếng, tiểu nhân sẽ có mặt ngay lập tức." Điếm tiểu nhị nở nụ cười vô cùng chân thành, Thẩm Nhược Khinh cũng cong cong khóe mắt: "Đa tạ."
Đối diện với đôi mỹ mục cười rạng rỡ của cô nương trước mắt, tiểu nhị ngẩn ngơ một lát, khuôn mặt từ từ đỏ ửng lên. Gã chưa bao giờ thấy cô nương nào có đôi mắt đẹp đến thế, nếu tháo khăn che mặt ra chắc chắn phải đẹp tựa thiên tiên rồi!
Tiểu nhị còn đang thả hồn theo mây gió, bỗng nhiên nghe thấy đại hán râu đen lạnh lùng lên tiếng: "Không còn việc gì nữa, ngươi có thể lui xuống rồi!"
"À, vâng." Người đàn ông râu dài này nói chuyện mang theo một luồng khí thế khác biệt, tiểu nhị giật mình, vội vàng bước ra khỏi phòng.
Tần Tranh xếp gọn những món đồ đã mua vào tủ, mới nói với Thẩm Nhược Khinh: "Phòng của ta ở ngay bên cạnh, ban đêm nếu có việc gì, nàng cứ gọi, ta sẽ qua ngay."
Thẩm Nhược Khinh đáp lời một tiếng, hào hứng lật xem những món đồ Tần Tranh mua cho, sau đó đưa số tiền đổi được từ viên thủy tinh hôm nay cho hắn: "Cho huynh này."
Tần Tranh cũng không từ chối mà trực tiếp nhận lấy. Hắn đi ra ngoài một lát, lúc quay lại thì xách theo hai thùng nước nóng lớn.
Công việc kinh doanh của khách điếm này khá tốt, đến tối khách đòi nước nóng rất đông, tiểu nhị làm không xuể nên Tần Tranh tự mình xách lên.
Là một người vũ trụ có gen đã qua cải tạo, lại trường kỳ sử dụng dịch dinh dưỡng, chất thải tạo ra trong cơ thể Thẩm Nhược Khinh cực kỳ ít. Cho dù hai ngày không rửa mặt thì da cũng không bị đổ dầu, nhưng có thể dùng nước nóng rửa mặt lau người vẫn là điều rất dễ chịu.
Tần Tranh còn sợ nàng không biết dùng, liền nói: "Hiện tại thời tiết lạnh, nước nóng nhanh nguội lắm..." Lời còn chưa dứt, hắn đã thấy Thẩm Nhược Khinh không biết ném thứ gì vào thùng nước, khiến thùng nước nóng đó từ từ sôi sùng sục lên.
Hắn nuốt ngược những lời định nói vào trong.
Thẩm Nhược Khinh xòe lòng bàn tay, một vật dụng hình chữ U màu đen nằm gọn trong tay nàng: "Cái này gọi là 'đun nước nhanh', tặng cho huynh đó. Sau này muốn có nước nóng, chỉ cần để nó phơi nắng một chút, rồi ném vào nước lạnh là được."
Coi như đây là lời cảm ơn vì hôm nay Tần Tranh đã bận rộn ngược xuôi lo liệu mọi việc cho nàng.
"Nếu không muốn đun nước nữa thì lấy nó ra khỏi nước. Nếu không muốn nước quá nóng thì dùng ngón tay gõ ba cái."
Thiếu nữ trước mắt xòe lòng bàn tay hướng về phía hắn, đôi mắt sáng ngời, nụ cười rạng rỡ, quả không hổ danh là vẻ đẹp tinh túy của đất trời hội tụ.
Tần Tranh đấu tranh một hồi, cuối cùng cũng đưa tay nhận lấy vật nàng tặng...
Đêmkhuya, Tần Tranh ngồi bên giường ngâm chân, nhìn vật "đun nước nhanh" đặt trong thùng nước không ngừng tỏa nhiệt, thầm nghĩ: Quả không hổ là vật phẩm của thần tiên, thực sự thần kỳ vô cùng.
Lúc còn ở trong phủ, mỗi khi thời tiết chuyển lạnh, hắn luôn có thói quen tắm rửa ngâm chân rồi mới đi ngủ. Nhưng mùa đông nước nóng nhanh nguội, hắn lại không muốn làm phiền hạ nhân phải đi đi lại lại thay nước cho mình, vì thế lần nào cũng không được trọn vẹn. Nay có thứ này rồi...
Đột nhiên, Tần Tranh nghe thấy từ phòng bên cạnh truyền đến một tiếng kêu đau của nữ tử, sắc mặt hắn lập tức thay đổi, ngay cả giày cũng không kịp xỏ mà lao thẳng sang đó.