Phùng Du Du không ngờ người đàn ông này lại nhận ra cô đang giả trang. Thấy ông ta có vẻ như là chưởng quầy, cô cũng không hề lúng túng, liền tiến lên trình bày mục đích, rồi lấy nhân sâm trong giỏ ra cho ông xem.
Tề Văn Trúc biết cô đến bán nhân sâm, đứng ngay cửa không tiện trò chuyện, liền mời cô vào ngồi trong một gian nhỏ, rồi đưa tay nhận lấy gói nhân sâm, mở ra xem.
Ông vừa mở ra đã kinh ngạc nhìn cây nhân sâm to dài trong tay, chỉ cần đưa lại gần đã ngửi thấy mùi thuốc đậm đặc. Không kịp hỏi gì thêm, ông vội vàng cầm một cây lên xem kỹ. Chỉ thấy nhân sâm có vòng xoắn dày đặc, da mịn bóng, màu sáng đều, rễ chẻ hình chữ bát, rễ tơ dài thưa, nốt sần dày đặc.
Tề Văn Trúc kinh ngạc thốt lên: “Đây... đây là nhân sâm trăm năm hiếm thấy!”
Ông lập tức quay sang Phùng Du Du, kích động hỏi: “Có thể... có thể cho tôi cắt một lát nếm thử được không? Cô yên tâm, nhân sâm này tôi mua hết!”
Vừa nói vừa nhìn cô đầy mong đợi. Phùng Du Du vốn không hiểu gì về tuổi thọ nhân sâm, nghe ông ta bảo là sâm trăm năm, trong lòng hơi ngạc nhiên nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh. Với những gì lấy từ không gian, cô luôn có đủ tự tin.
Đã nói muốn mua hết, cô cũng gật đầu cho ông ta tự nhiên. Thấy cô đồng ý, Tề Văn Trúc lập tức mang một cây ra khu chế thuốc, rửa sạch đất bám bên ngoài, rồi cẩn thận cắt một lát nhỏ cho vào miệng nếm thử...
Chưa đến một phút sau, ông chưởng quầy đã gấp gáp quay lại trước mặt cô, giọng đầy lo lắng: “Cô nương, cô còn nhân sâm nữa không? Cô có bao nhiêu tôi mua hết! Cô không biết đâu, dược tính nhân sâm của cô thực sự quá tốt!”
Nhìn bộ dạng ông sốt ruột muốn cô lấy thêm vài củ ra, Phùng Du Du chỉ đành làm ra vẻ hơi bất ngờ.
“Thật sự tốt đến vậy sao? Những củ nhân sâm này là tôi vô tình tìm thấy trong rừng, nếu sau này còn may mắn gặp lại, nhất định tôi sẽ tìm tới ông.”
Tề Văn Trúc hơi thất vọng, sau khi thanh toán tiền cho chín củ nhân sâm, không quên dặn đi dặn lại: nếu sau này còn nhân sâm, nhất định phải tới tìm ông, đảm bảo giá cả sẽ không thiệt thòi.
Phùng Du Du gật đầu đồng ý, cầm một nghìn tám trăm đồng tiền bán sâm rời khỏi hiệu thuốc, bỏ tiền vào không gian rồi đi đến chỗ hẹn với Trần Tiền.
Phùng Du Du vừa đến cổng nhà máy dệt đã thấy Trần Tiền đứng đó chờ từ sớm. Từ sáng nay, sau khi ăn táo và lê của Phùng Du Du, lại tận mắt chứng kiến cô chỉ trong một buổi đã kiếm được cả xấp tiền, lòng anh ta như ngồi trên đống lửa. Vì quá nôn nóng, chưa tới ba giờ chiều đã chạy tới cổng nhà máy dệt đợi cô.
“Anh Trần, anh tới rồi à!”
Thấy cô đến, Trần Tiền vội vàng bước nhanh tới, Phùng Du Du khẽ gật đầu, hai người tìm một chỗ mát ngồi xuống.
Phùng Du Du vào thẳng vấn đề: “Anh Trần, chuyện làm ăn anh suy nghĩ thế nào rồi? Nếu anh đồng ý, tôi sẽ thay mặt người nhà nói giá luôn.”
Trần Tiền nghe vậy, ban đầu còn hơi do dự vì không thấy người nhà của cô đâu nhưng nhìn dáng vẻ không giống kẻ lừa đảo, mà lại muốn kiếm tiền, nên anh ta gật đầu: “Tiểu huynh đệ, anh vẫn chưa biết tên cậu. Người nhà cậu hiện có những loại trái cây gì? Giá thế nào, cậu nói kỹ chút đi.”
Phùng Du Du nói tên mình cho anh ta biết, sau đó hai người bàn bạc suốt nửa tiếng về giá trái cây, địa điểm lấy hàng.
Cô nói địa chỉ căn nhà gỗ mình thuê rồi dặn: “Anh Trần, sau này mỗi khi cần hàng, anh chỉ cần nhét một mẩu giấy vào nhà gỗ, em sẽ bảo người nhà chuyển hàng đến. Giao tiền lấy hàng ngay tại đó luôn.”
Sau đó, cô cũng ghi lại địa chỉ nhà của anh Trần. Như vậy, cô có thể chủ động báo cho anh ta khi hàng đã sẵn sàng. Đây là cách làm an toàn và hiệu quả.
Bàn chuyện xong xuôi, Phùng Du Du định tới cửa hàng hợp tác xã xem có bán hạt giống dưa hấu hay rau củ không.