Người Vợ Yêu Kiều Độc Ác Trọng Sinh Rồi!

Chương 32

Trước Sau

break

Trong bếp có Dư Tinh Tinh ríu rít bên cạnh, không khí cũng trở nên vui vẻ hơn nhiều. Hai người vừa làm vừa trò chuyện, không thấy nóng nực chút nào.

Bên ngoài, Tạ Viễn Trạch và Trương Gia Thuỵ đã làm sạch xong con thỏ, mang vào bếp. Phùng Du Du nhanh tay nhận lấy, chặt nhỏ từng miếng, rồi để hai người mang đi rửa lại lần nữa, chuẩn bị nấu món thỏ kho. Vì đột ngột thêm hai người ăn, nên cô quyết định thái khoai tây thành miếng to cho vào nồi để tăng phần ăn.

Phùng Du Du bắt đầu nấu cơm trước, dùng đúng loại gạo trắng trong bóng loáng mà cô để dành, rồi mới đợi Tạ Viễn Trạch và Trương Gia Thuỵ rửa thịt thỏ cho xong. Tạ Viễn Trạch bưng một thau thịt thỏ sạch sẽ đi tới hỏi cô: “Du Du, thịt thỏ rửa xong rồi, còn gì cần giúp nữa không?”

Thấy một thau đầy ắp thịt, Phùng Du Du vội đưa tay định đón lấy nhưng Tạ Viễn Trạch sợ cô mệt, tránh người sang một bên rồi đặt luôn thau thịt lên bàn gỗ trong bếp. Trương Gia Thuỵ đứng dựa cửa bếp, khóe môi nở nụ cười chiều chuộng, ánh mắt dõi theo Dư Tinh Tinh đang vụng về nhưng rất chăm chú nhóm lửa bên bếp.

Thấy mấy tấm da thỏ bị lột ra để bên cạnh, Phùng Du Du quay sang dặn Tạ Viễn Trạch: “Anh Tạ, mấy tấm da thỏ đừng vứt nhé, có thể dùng làm miếng giữ ấm đầu gối hay mũ cho mấy ông bà cụ trong chuồng bò. Nhất là ông Triệu ấy, mùa đông hay đau khớp, chắc chắn là cần dùng nhất.”

Tạ Viễn Trạch nghe cô nói mà lòng dậy sóng. Cô gái này không chỉ nghĩ cho người khác, còn nhớ rõ cả bệnh của ông ngoại anh. Nhìn gương mặt trắng trẻo rạng rỡ của cô, anh cảm thấy mình càng ngày càng thích cô hơn.

Mặt anh đỏ bừng, tai nóng ran, chẳng dám nhìn cô nữa, chỉ lí nhí đáp: “Anh đi xử lý da thỏ đây.”

Nói rồi kéo luôn Trương Gia Thuỵ vẫn còn đang lén ngắm Dư Tinh Tinh ra sân làm việc.

Phùng Du Du không để ý đến phản ứng của anh, chuẩn bị bắt đầu chiên thịt thỏ. Cô trụng thịt qua nước sôi, vớt ra rửa lại lần nữa, rồi xúc một muỗng mỡ heo cho vào chảo. Dưới loạt động tác thuần thục, mùi thơm lập tức lan khắp cả sân.

Dư Tinh Tinh đứng ngẩn ra, suýt thì chảy nước miếng, huơ huơ tay than thở: “Hu hu huthơm quá đi mất.”

Phùng Du Du thấy cô bạn như muốn nhào tới vồ lấy một miếng ăn luôn, bật cười: “Thôi nào, lau nước miếng đi. Nửa tiếng nữa là được ăn rồi.”

Dư Tinh Tinh nghe vậy đành tiếc nuối quay lại tiếp tục nhóm lửa nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào nồi thịt thỏ đỏ au trong chảo. Phùng Du Du đậy nắp nồi lại, lấy dao thái khoai tây thành từng khối vừa ăn, chuẩn bị lúc thịt gần mềm sẽ cho vào hầm chung.

Đợi đến khi nồi thịt thỏ mềm thơm, đậm đà hấp dẫn, Phùng Du Du nở nụ cười hài lòng. Cô chia phần cơm và thịt vào hộp cho mấy ông bà trong chuồng bò, nhờ Tạ Viễn Trạch mang đi.

Rồi cô gọi Dư Tinh Tinh đang chảy nước miếng và Trương Gia Thuỵ đang nghỉ ở sân vào rửa tay, chờ Tạ Viễn Trạch quay lại thì ăn cơm. Một đĩa thịt thỏ to đùng, ăn kèm cơm nóng hổi, bốn người ăn đến bóng nhẫy cả miệng. Còn chưa đợi Phùng Du Du đứng dậy dọn dẹp, Trương Gia Thuỵ đã kéo Dư Tinh Tinh cùng thu dọn bàn ghế, sau đó vào bếp rửa bát luôn.

Phùng Du Du nhìn hai người bận rộn cạnh nhau, trong lòng bỗng cảm thấy rất xứng đôi. Chỉ là cô bạn ngốc của cô Dư Tinh Tinh nhìn qua còn chẳng nhận ra Trương Gia Thuỵ có ý gì. Cô không định nhắc nhở gì cả. Tình yêu mà, cứ để nó tự nhiên đến là tốt nhất.

Ngồi bên cạnh, Tạ Viễn Trạch nhìn bóng lưng Trương Gia Thuỵ và Dư Tinh Tinh, cuối cùng cũng hiểu ra chuyện gì đang diễn ra. Anh nghiêng đầu liếc nhìn Phùng Du Du, thấy cô vẫn bình thản như chẳng có gì lạ.

Anh nhướng mày thì ra cô biết từ lâu rồi. Vừa rồi anh còn lo lắng không biết cô có thích Trương Gia Thuỵ không. Giờ nghĩ lại thấy mình lo thừa rồi. Nghĩ tới đây, Tạ Viễn Trạch cười toe toét.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc