Người Vợ Bia Đỡ Đạn Của Nam Chính Truyện Niên Đại

Chương 4

Trước Sau

break

Đường Như Tửu chợt nhớ tới những miêu tả về anh trong sách. Vẻ ngoài đẹp trai là ưu điểm không đáng nhắc tới nhất của anh, anh là người vô cùng chính trực, quang minh lỗi lạc.

Dù bị vợ cũ làm tổn thương đến mức ấy, nhưng khi ly hôn anh vẫn chia cho cô ta không ít tiền bạc.

Tạm thời không ly hôn, dù sao thì thời buổi này đi đâu cũng cần giấy giới thiệu, làm gì cũng bị hạn chế, tạm thời cứ sống yên ổn vài năm trước đã.

Tương lai sau này, chắc chắn là trời cao mặc chim bay rồi!

"Được." Đường Như Tửu gật đầu mà chẳng cần suy nghĩ.

Lạc Hành Chu tưởng cô đã đồng ý không ly hôn, lúc này mới nói tiếp: "Tôi còn có nhiệm vụ, cho nên tối nay phải rời đi trước."

Đường Như Tửu đã biết trước cốt truyện nên cũng không hề bất ngờ, cô bình tĩnh gật đầu: "Biết rồi."

Lạc Hành Chu nhìn Đường Như Tửu đột nhiên bình tĩnh lại mà có chút bất ngờ. Vừa nãy cô còn làm ầm ĩ dữ dội như vậy, mắng cả nhà anh đều là kẻ lừa đảo, thế mà thoắt cái đã ngoan ngoãn rồi sao?

Tuy kinh ngạc, nhưng hai người đã kết hôn, Lạc Hành Chu cảm thấy mình cũng nên gánh vác trách nhiệm của một người chồng. Anh lấy từ trong túi ra một cuốn sổ tiết kiệm và một xấp tem phiếu đưa đến trước mặt cô.

"Đây là tiền trợ cấp tôi tích cóp được trong những năm qua, còn có một số tem phiếu, ngày mai em muốn mua gì thì tự đi mua nhé."

Đường Như Tửu nhìn dáng vẻ hào phóng của người đàn ông, suýt nữa thì buột miệng nói cảm ơn ông chủ. May mà cô kịp thời kìm lại, lên tiếng: "Đúng rồi, tôi bằng lòng đi theo quân cùng anh."

Trong sách, bởi vì không đi theo quân, thời gian Lạc Hành Chu trở về lại ít ỏi, nên nhà họ Đường đã bị người ta bàn tán sau lưng không ít. Đặc biệt là ông nội Đường luôn tự trách bản thân, cảm thấy mình đã làm hại cháu gái, trong lòng uất ức khó giải tỏa nên đổ bệnh liệt giường, chưa đầy một năm sau đã qua đời.

Nghĩ đến những lời khó nghe trong sách, cô hoàn toàn không muốn phải nghe chúng. Tất nhiên, điều quan trọng hơn là sống chung với bố mẹ chồng thực sự rất gò bó, hoàn toàn không bằng việc đi theo quân.

Dù sao thì nhân phẩm của nam chính cũng rất đáng tin cậy, cứ coi như bạn cùng phòng sống chung dưới một mái nhà là được. Mấu chốt là có tiền cầm tay mà không cần thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, không phải sống cùng bố mẹ chồng, một mình ung dung tự tại. Cuộc sống như vậy chắc chắn là những ngày tháng vô cùng tốt đẹp rồi!

Lạc Hành Chu nghe thấy lời này liền khựng lại, nghi hoặc hỏi: "Em muốn đi theo quân sao?"

Giọng nói của người đàn ông vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng âm cuối hơi cao lên, để lộ chút cảm xúc bất ngờ vô cùng rõ ràng.

"Đúng vậy, tôi muốn đi theo quân." Đường Như Tửu gật gật đầu.

Nghe thấy giọng nói kiên định như vậy của cô, Lạc Hành Chu thật sự sững sờ một chút.

Anh lại nhìn Đường Như Tửu thật kỹ một cái. Dù sao thì vừa rồi cô còn nói không muốn theo quân, nằng nặc đòi ly hôn, thoắt cái đã không ly hôn nữa, lại còn muốn đi theo quân.

Chỉ là trên gương mặt cô gái trước mắt ngập tràn vẻ kiên định, anh cũng không nhìn ra được gì thêm. Ánh đèn vàng vọt hắt lên phác họa rõ đường nét của cô, quả là một cô gái nhỏ nhắn, kiêu kỳ và xinh đẹp quá đỗi.

"Ừ." Cuối cùng Lạc Hành Chu vẫn gật đầu.

"Vậy..." Đường Như Tửu chạm phải ánh mắt anh, ngẫm nghĩ một chút rồi cân nhắc lên tiếng: "Anh đi đường cẩn thận." Chắc chắn là anh sắp đi rồi nhỉ.

Thật ra nếu anh còn không đi, Đường Như Tửu sắp lúng túng đến nơi rồi, bởi vì cô chẳng biết nói gì với anh cả. Người đàn ông trước mắt đối với cô mà nói vẫn chỉ là một người xa lạ. Tuy hai người có quan hệ vợ chồng, nhưng cũng chỉ dừng lại ở hai chữ "quan hệ" mà thôi!

Câu nói này nghe vừa khách sáo lại vừa xa cách.

Lạc Hành Chu lại định nhíu mày, nhưng ngẫm lại thì đối với cô, anh quả thực vẫn bị coi là người xa lạ.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương