Người Vợ Bia Đỡ Đạn Của Nam Chính Truyện Niên Đại

Chương 27

Trước Sau

break

"Này, chị dâu có đi theo quân đội với cậu không?"

Lạc Hành Chu không trả lời câu hỏi này, thực ra anh vẫn chưa chắc chắn chuyện Đường Như Tửu có đi hay không, vào ngày kết hôn khi nghe nói nơi đóng quân của anh ở biên cương, cô lập tức đòi ly hôn, cô còn nói cả nhà anh đều là kẻ lừa đảo.

Anh đơn giản phân tích lợi hại cho cô nghe, vốn dĩ anh nghĩ tạm thời sẽ không ly hôn, kết quả cô lại nói muốn đi theo quân đội.

Lạc Hành Chu cũng không nắm chắc việc cô muốn đi hay không.

Hứa Chí Cương thấy Lạc Hành Chu không nói gì thì lại liếc nhìn người bên cạnh: "Nói đi cũng phải nói lại, nhìn chị dâu có vẻ mỏng manh ốm yếu, không giống người có thể chịu khổ..."

Hứa Chí Cương còn chưa nói xong, Lạc Hành Chu đã phóng ánh mắt sắc lạnh như dao sang: "Cậu lấy vợ là để bắt cô ấy chịu khổ à?"

Dưới giọng điệu lạnh lùng của Lạc Hành Chu, câu nói này càng mang theo một chút sự lạnh lẽo thấu xương.

Hứa Chí Cương và Lạc Hành Chu là đồng đội nhiều năm, tuy mọi người đều nói Lạc Hành Chu trông rất dữ dằn, thuộc kiểu người bẩm sinh đã có khuôn mặt lạnh lùng và nói chuyện vô cùng nghiêm túc, nên số người sợ anh không hề ít, nhưng với tư cách là người đá cặp, Hứa Chí Cương cảm thấy Lạc Hành Chu cũng không đáng sợ đến thế.

Thế nhưng chính câu nói này đã làm sống lưng anh ấy lạnh toát, thậm chí còn vô thức ngồi thẳng lưng lên, ban đầu anh ấy tưởng Lạc Hành Chu không dữ dằn như vậy, xem ra bản thân đã nghĩ sai rồi, chỉ cần chạm đến giới hạn của Lạc Hành Chu, chắc chắn là rất đáng sợ.

Tất nhiên Hứa Chí Cương cũng lập tức cảm thấy mình lỡ lời, tự trách bản thân và vội vàng chữa cháy: “Tôi không có ý đó đâu, tôi chỉ cảm thấy điều kiện ở biên cương không bằng Dung Thành thôi."

Lúc đón dâu Hứa Chí Cương cũng đi theo, nói thế nào nhỉ, cô dâu xinh đẹp quá mức, hơn nữa thoạt nhìn đã biết là người được gia đình nâng niu trong lòng bàn tay, anh ấy cũng không phải đang nói hươu nói vượn, với điều kiện ở biên cương thì quả thật rất gian khổ.

Một năm có một nửa thời gian ngập chìm trong băng tuyết, tuy nhờ vào mười vạn quân nhân chuyển ngành tập thể tại chỗ, mở ra phong trào đồn trú khai hoang hơn hai mươi năm nay, nên hiện tại biên cương chắc chắn đã tốt hơn rất nhiều so với lúc mới bắt đầu phải ở hầm đất, cũng có thể ăn bánh bao bột mì trắng, nông trường còn có từng đàn trâu bò cừu và cánh đồng lúa mì bát ngát.

Nhưng suy cho cùng thì nơi đóng quân vẫn không bằng thành phố, hơn nữa mỗi khi gặp bão tuyết, chuyện mất điện trong thời gian dài cũng là điều thường xuyên xảy ra.

Đừng nói đến người trông mỏng manh như chị dâu, lần trước có vợ của một sĩ quan, miệng thì nói không sợ, kết quả mới đến được ba tháng đã thu dọn đồ đạc rời đi rồi.

"Nếu cô ấy nguyện ý đi, tôi đảm bảo sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy, nếu không đi thì ở lại quân khu Dung Thành, như vậy cũng rất tốt." Lạc Hành Chu nói.

"Vậy nếu không đi, cuộc hôn nhân này của cậu..." Hứa Chí Cương không nói hết câu, thế thì có khác gì những gã đàn ông độc thân như bọn họ đâu, kết hôn chẳng phải là vì muốn có vợ con êm ấm hay sao.

"Kết hôn đâu phải là mua bán nhân khẩu, cô ấy có tự do của riêng mình."

Nghe Lạc Hành Chu nói vậy, trong thâm tâm Hứa Chí Cương không tán thành cho lắm, hai vợ chồng không ở cùng nhau thì sao gọi là vợ chồng được.

Thế nhưng đây là chuyện của người khác, tuy người như Lạc Hành Chu thoạt nhìn rất lạnh lùng, nhưng qua chuyện vừa rồi có thể thấy rõ sự bênh vực dành cho vợ, anh không phải kiểu người có thể nghe người khác bàn tán về vợ mình mà vẫn tỏ ra rộng lượng giả tạo, nếu bản thân nói thêm nữa thì sẽ trở nên đáng ghét, vì vậy sau đó anh ta cũng không lắm miệng nữa.

Tuy ngoài miệng Lạc Hành Chu nói như vậy, nhưng khi yên tĩnh anh lại nghĩ đến những chuyện sau khi Đường Như Tửu đi theo quân đội với mình, nếu cô nguyện ý đi, anh chắc chắn rằng mình sẽ dốc hết khả năng để cô không phải chịu khổ.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương