Người Vợ Bia Đỡ Đạn Của Nam Chính Truyện Niên Đại

Chương 25

Trước Sau

break

Con gái sắp phải xuống nông thôn rồi. Nơi xuống nông thôn cũng là khu vực của con trai cả, nghĩ đến việc con dâu cả đang mang thai, bà ta liền định mua chút đồ gửi xuống đó. Kết quả đi ra ngoài lâu như vậy mà lúc về lại chẳng cầm theo thứ gì.

Điều kiện gia đình không tốt, từ trước đến nay Lâm Tố Phân luôn nhạy cảm với chuyện tiền bạc, bà ta không dán hộp giấy nữa mà sải bước đi về phía con gái.

"Mẹ đang hỏi con đấy, tiền và đồ đạc đâu rồi?"

Triệu Tú Anh sợ hãi rụt cổ lại trước tiếng quát của mẹ, cô ta nhanh chóng suy nghĩ, chắc chắn rằng mình không thể nói bản thân muốn may váy nên đã đến chợ đen mua vải, nếu không mẹ đánh chết mới lạ.

Vừa nghĩ đến đây, Triệu Tú Anh lại hận Đường Như Tửu thấu xương, tất cả là tại cô, sao cô vẫn chưa gặp xui xẻo chứ.

"Tiêu... tiêu hết rồi ạ."

"Tiêu hết rồi? Vậy đồ mua đâu?" Giọng Lâm Tố Phân chợt cao lên một quãng.

"Con..."

Nhìn dáng vẻ ấp úng của con gái, Lâm Tố Phân đoán ngay số tiền này không dùng vào việc chính đáng, bà ta vừa tức giận vừa sốt ruột khi nghĩ đến ngón tay mình dán hộp đến sưng vù lên mà vẫn không kiếm nổi hai mươi tệ.

Bà ta đưa tay chọc thẳng vào trán Triệu Tú Anh rồi mắng: "Cái con ranh này, rốt cuộc mày đem tiền đi làm gì rồi hả."

Ngón tay mẹ chọc làm trán Triệu Tú Anh đau điếng, cô ta lập tức thốt lên trong lúc hoảng loạn: "Còn làm gì được nữa, mang đi trả nợ cho anh cả rồi."

"Mày nói cái gì?"

Triệu Đức Quý vừa về đến nhà đã nhìn thấy cảnh tượng này, vợ ông ta ngồi bên cạnh vừa dán hộp giấy vừa khóc, còn con gái Triệu Tú Anh thì đứng một bên không nói tiếng nào.

Hai đứa nhỏ còn lại đang nấu bữa tối lóng ngóng ở nhà bếp chung ngoài cửa.

"Lại chuyện gì nữa đây?"

Lâm Tố Phân thấy chồng về thì bỏ dở công việc, bà ta cúi gầm mặt khóc thút thít.

"Mày nói đi." Ông ta trừng mắt quát đứa con gái đang đứng bên cạnh.

"Bố, là... là chuyện của anh cả." Triệu Tú Anh nhìn bố, cô ta sợ chuyện này bị vạch trần nên giọng nói bất giác nhỏ đi rất nhiều.

Triệu Đức Quý cau mày, ông bước sang bên cạnh ngồi xuống, định cầm ca tráng men lên uống nước nhưng phát hiện bên trong chẳng có gì, ông ta bực tức ném mạnh chiếc ca cộc lốc xuống bàn: "Anh cả mày đang yên đang lành ở dưới quê, nó thì có chuyện gì được?"

Lúc này Triệu Tú Anh mới ấp úng kể lại chuyện hai mươi tệ, Triệu Đức Quý nghe xong liền đập mạnh tay xuống bàn, hành động đó làm Triệu Tú Anh sợ hãi run lên bần bật.

"Nhà họ Đường này đúng là hiếp người quá đáng."

Ban đầu Triệu Tú Anh cứ tưởng bố thất vọng về anh cả, cô ta không ngờ người bố nhắc đến lại là nhà họ Đường, vốn dĩ cô ta còn lo lắng bố sẽ tìm anh cả đối chất rồi lộ tẩy, nhưng thấy tình hình này cô ta lập tức hùa theo: "Đúng thế ạ, có khi anh cả hoàn toàn không mượn số tiền này, chính Đường Như Tửu đã dụ dỗ anh cả viết giấy nợ đấy."

Nói đi cũng phải nói lại, Triệu Đức Quý là nhân viên lâu năm của nhà máy thép, thuộc lứa công nhân đầu tiên của tổng xưởng, tất nhiên ông ta và Đường Đại Dũng, bố của Đường Như Tửu, luôn là đối thủ cạnh tranh cũ từ trước đến nay.

Từ việc tranh chức tổ trưởng lúc ban đầu cho đến chức chủ nhiệm phân xưởng sau này, chỉ là lần nào Đường Đại Dũng cũng vượt mặt ông ta một bậc.

Khó khăn lắm mới đến chuyện của con cái, Triệu Đức Quý nghĩ nếu Đường Đại Dũng có thể sắp xếp ổn thỏa công việc cho con trai mình thì ông ta cũng sẽ không tính toán nữa.

Kết quả không ngờ con trai mình không những phải về quê, lấy một người phụ nữ nông thôn, mà bản thân ông ta còn bị nhà máy phê bình.

Sự oán hận nhà họ Đường trong lòng ông ta tự nhiên càng sâu sắc hơn, bây giờ nghe thấy chuyện này ông ta hoàn toàn không cảm thấy nhà mình có lỗi, ngược lại cho rằng nhà họ Đường đang hiếp người quá đáng.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương