Người Vợ Bia Đỡ Đạn Của Nam Chính Truyện Niên Đại

Chương 19

Trước Sau

break

Số tiền mà anh cả đưa cho cô đã quá đủ rồi, mẹ chồng cũng cho thêm không ít, nhiêu đó tiền xài thế nào cho hết được.

Đường Như Tửu đang định lên tiếng từ chối, nhưng lời còn chưa kịp nói hết thì từ bên cạnh bỗng truyền đến một giọng nói chói tai và cay nghiệt.

"Ây dô, đây chẳng phải là đồng chí Đường sao?"

Đường Như Tửu quay đầu lại nhìn, phát hiện đó là một cô gái trẻ tết tóc hai bím. Trên người cô ta đang mặc một chiếc áo bông mới tinh, trên mặt nở một nụ cười.

Chỉ có điều, nụ cười đó vừa nhìn đã biết chắc chắn là không có ý tốt đẹp gì.

Khi nhìn thấy người vừa tới, ký ức của nguyên chủ tự động ùa về. Người này tên là Triệu Tú Anh, em gái của Triệu Lâm Tuấn - đối tượng xem mắt trước đây của nguyên chủ.

Sau khi hai gia đình trở mặt với nhau, tuy không đến mức trở thành kẻ thù không đội trời chung, nhưng hai bên cũng không còn qua lại gì nữa.

Vì vậy, chỉ cần nhìn thấy nụ cười này của Triệu Tú Anh, Đường Như Tửu chắc chắn rằng cô ta đang ấp ủ âm mưu xấu xa gì đó!

Dù sao thì Đường Như Tửu cũng không nói gì, muốn xem cô ta định làm gì.

"Đồng chí Đường, cô đến mua đồ à? Thật trùng hợp." Triệu Tú Anh bước tới, ánh mắt lướt qua người Đường Như Tửu một vòng, lại nhìn xấp vải Dacron mà ban nãy Đường Như Tửu không nỡ mua.

"Xấp vải này đẹp thật đấy, đồng chí Đường, cô không mua sao?"

Đường Như Tửu còn chưa kịp lên tiếng, Lạc Minh Hà đã cau mày.

Tuy cô ấy còn nhỏ tuổi, nhưng là đứa trẻ lớn lên từ khu tập thể quân khu, nên loại người nào có sắc mặt ra sao thì cô ấy vẫn có thể nhìn ra được. Huống hồ, khu tập thể lại là nơi so đo ganh đua cực kỳ nghiêm trọng. Cho nên, trước ác ý nồng nặc ngay khi Triệu Tú Anh vừa mở miệng, cách xa tám trượng cô ấy cũng có thể ngửi thấy.

Vì vậy, Lạc Minh Hà theo bản năng liền che chắn cho chị dâu nhà mình ở phía sau. Tuy Lạc Minh Hà nhỏ tuổi hơn, nhưng cô ấy từ nhỏ đã lớn lên trong quân đội ở khu tập thể, lại chịu sự hun đúc sâu sắc từ bố, hơn nữa sau khi tốt nghiệp cô ấy sẽ đi tòng quân.

Theo bản năng, cô ấy mang theo tâm thế của người lính nhân dân là phải bảo vệ mọi người.

Hành động bảo vệ của Lạc Minh Hà khiến trong lòng Đường Như Tửu cảm thấy ấm áp. Cô đưa tay nhẹ nhàng kéo cánh tay cô ấy, ra hiệu cô ấy không cần căng thẳng.

Thay vào đó, cô đối diện với ánh mắt xem kịch hay của Triệu Tú Anh, nương theo suy nghĩ của cô ta mà nói: "Đồng chí Triệu thích thì mua đi."

Triệu Tú Anh nghe Đường Như Tửu nói vậy, vẻ mặt lập tức lộ nét vui mừng, đột nhiên hỏi: "Ây da, đồng chí Đường không phải là không mua nổi đấy chứ?"

Lẽ nào gia đình mà Đường Như Tửu gả vào chẳng ra gì? Chắc chắn là như vậy.

Một kẻ mang tiếng chê nghèo hám giàu, hay làm mình làm mẩy như cô ta, gia đình tử tế nào thèm rước chứ. Không chừng nhà đó nghèo rớt mồng tơi rồi, nếu không sao đến vải Dacron cũng không mua nổi?

"Ai bảo..." chúng tôi không mua nổi hả!

Lạc Minh Hà rốt cuộc vẫn còn trẻ, Triệu Tú Anh vừa buông lời khích bác là cô ấy đã định xông lên lý luận. May mà Đường Như Tửu nhanh tay lẹ mắt kéo người lại.

Mình mua nổi hay không thì liên quan quái gì đến cô ta. Nhưng nếu Triệu Tú Anh đã muốn xem trò cười như vậy, thì cô sẽ biến cô ta thành trò cười!

Đường Như Tửu không nói lời nào, Triệu Tú Anh liền cảm thấy mình đoán chuẩn rồi, vẻ đắc ý trên mặt quả thực không giấu nổi.

"Đồng chí Triệu mua nổi sao?" Đường Như Tửu không đáp lời, ngược lại hỏi vặn Triệu Tú Anh.

Triệu Tú Anh bị cô khích tướng, lập tức phản bác: "Tôi đương nhiên mua nổi!" Nói xong, cô ta liền cầm hai tờ Đại đoàn kết trên tay, vẻ mặt không giấu nổi sự đắc ý, nói: "Đồng chí Đường, không phải tôi muốn nói cô đâu, nhưng nếu lúc trước cô kết hôn với anh cả tôi, thì đâu đến mức một bộ quần áo Dacron cũng không có mà mặc? Cho dù không có, anh cả tôi đi vay cũng có thể vay tiền mua cho cô, chắc chắn không để cô phải sống cảnh như bây giờ đâu."

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương