Người Tàng Hình Ở Học Viện Quý Tộc? Thú Nhân Điên Loạn Xếp Hàng Đòi Hôn

Chương 7: Kim chủ Cảnh Cún Con

Trước Sau

break

Bạch Đào sững người, vừa ngủ dậy nên cơ thể còn chút rã rời, cô vô thức lầm bầm:

"Tả… Mộ Bách?"

Khóe môi người đàn ông nhếch lên, khựng lại nửa giây: 

"Đào Nhỏ, cậu nhầm rồi, tôi là Tả Sâm Dã."

"Thế à?" 

Bạch Đào nghi hoặc nhìn qua, không nhịn được lầm bầm: 

"Không lý nào…"

Người đàn ông nhướng mày: "Cậu có vẻ tự tin lắm trong việc phân biệt tôi và Mộ nhỉ?"

Bạch Đào rướn người tới gần: "Để tôi xác nhận lại lần nữa."

Đột nhiên, cô cúi thấp đầu, hai tay chống lên cơ thể anh, nhắm mắt lại cẩn thận hít hà trên người anh.

Là mùi hương biển đầy chất nước.

Cô lại sát gần thêm chút nữa.

Thú thật, song sinh cùng trứng đúng là rất khó phân biệt bằng mắt thường.

Nhưng chừng nào họ còn là hai cá thể độc lập, thì chắc chắn sẽ có sự khác biệt.

Ví dụ như những thói quen vô thức, hay khẩu vị ăn uống tinh tế chẳng hạn.

Đây là điều cô học được hồi còn làm vệ sĩ cho một cặp song sinh giàu có.

Lúc ở trên bục cổ vũ, cô đã chú ý rằng trên người Tả Sâm Dã là mùi hương biển rất thuần khiết, không pha chút tạp chất nào.

Giống như làn gió biển mằn mặn, mang theo chút vị muối biển và tảo biển xộc thẳng vào khứu giác.

Thế nhưng khi ở vườn trên không, mỗi khi Tả Mộ Bách lại gần, cô đều loáng thoáng ngửi thấy trên người anh còn có thêm một nét ngọt ngào khác lạ của trái cây.

Hình như là… Lê William?

"Cậu làm gì đấy?" 

Nhịp thở đều đặn của đối phương bị làm cho rối loạn.

"Tôi vẫn thấy cậu là Tả Mộ Bách." 

Bạch Đào nghiêm túc trả lời.

Cô chậm rãi mở mắt, gần như nửa thân người đè lên Tả Mộ Bách, những sợi tóc mềm mại khẽ lướt qua cổ áo hơi mở của anh.

Dưới đáy mắt Tả Mộ Bách lóe lên tia trêu chọc: "Cậu chắc chắn thế sao?"

Bạch Đào nhận ra điều này có chút không ổn, vội rời khỏi người Tả Mộ Bách rồi ngồi sang đầu bên kia của ghế.

"Trừ khi các người tráo đổi thân phận để lừa tôi ngay từ đầu."

"Nếu không thì không đời nào tôi nhận nhầm."

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ xe, ước chừng chỉ còn vài trăm mét nữa là đến ký túc xá.

Hiện tại cô chưa muốn thu hút sự chú ý.

Những ngày bình yên, hưởng thụ được ngày nào hay ngày đó.

"Tôi xuống xe ở đây là được rồi." 

Cô xoa xoa bụng.

"Tôi cần đi dạo một chút cho tiêu cơm."

Tả Mộ Bách hoàn hồn: "Tài xế, dừng xe."

Bạch Đào đặt tay lên nắm cửa: 

"Cảm ơn cậu đã đưa tôi về, Tả Mộ Bách."

Cô vứt lại câu đó rồi vẫy tay xuống xe.

Tả Mộ Bách mấp máy môi, cổ họng khô khốc một cách bất thường.

Cánh cửa phía bên kia xe lại mở ra, Tả Sâm Dã vịn khung cửa, khom lưng:

"Mộ, cô ấy nói gì vậy?"

Tả Mộ Bách khẽ chỉnh lại cà vạt: 

"Cô ấy khăng khăng gọi tôi là Tả Mộ Bách."

Tả Sâm Dã hứng thú: "Mèo mù vớ cá rán à? Hay có ẩn ý gì?"

Anh nhớ lại chưa đầy một phút trước, hơi thở ấm nóng của cô gái phả thẳng vào cổ mình, ngứa ngáy đến tận tâm can.

Là dựa vào… Mùi hương sao?

Anh giơ tay lên ngửi ngửi, rồi lại thấy hành động này của mình thật nực cười.

Làm sao có thể?

Anh và Sâm ngoại trừ ngoại hình, ngay cả chiều cao, cân nặng, tỷ lệ cơ bắp đều giống nhau đến mức kinh ngạc.

Quần áo còn mặc chung, không thể nào có sự khác biệt về mùi hương được.

Nhưng nhỡ đâu, thực sự là…

Tả Mộ Bách lắc đầu: "Chắc là đoán mò thôi."

"Chỉ là vận may tốt nên mới trúng thôi."

"Cũng đúng." 

Tả Sâm Dã nhướn mày, ngồi vào xe.

"Đi thôi."

Bạch Đào về ký túc xá xem diễn đàn trường, thấy hoàn toàn bùng nổ.

Ai ai cũng bàn tán về cô gái đeo kính là ai, ai cũng mắng nhiếc cô.

Bạch Đào thì chẳng sợ.

Chỉ thấy xót 1 vạn tệ tiền thù lao vẩy cờ, bay theo gió cả rồi.

Nói đi cũng phải nói lại, chuyện này đều tại Cảnh Vọng!

Đùng đùng xông tới, phá hỏng chuyện tốt, làm hỏng kế hoạch của cô.

Đợi đã!

Đồng tử Bạch Đào co rút.

Cô vẫn chưa kết bạn KK với Cảnh Vọng!

Lúc đó còn định "thả thính" anh một chút, ai ngờ xảy ra bao nhiêu chuyện, quên sạch sành sanh.

Cô vội vã điền vào thông báo xác nhận, viết một dòng: "Tôi là Bạch Đào, lớp Tài chính 3" rồi gửi đi.

Gần như ngay tức khắc, Cảnh Vọng nhấn đồng ý.

Bạch Đào: [Ha-lô, bạn học Vọng.]

Giao diện hiển thị "Đã đọc", Bạch Đào ôm điện thoại chờ đợi, nhưng mãi chẳng nhận được hồi âm từ Cảnh Vọng.

Đàn ông con trai gì mà nhỏ mọn thế không biết!

Nhưng dù sao anh cũng là "kim chủ thiếu gia" đã tặng cô điện thoại và đồng phục, lát nữa còn phải tìm cách "móc túi" anh 1 vạn tệ nữa chứ.

Dỗ dành chút vậy.

Trước là lý lẽ, sau là tình cảm.

Bạch Đào: [Bạn học Vọng, sáng nay cậu tặng tôi đồng phục và điện thoại, tôi vẫn chưa kịp cảm ơn cậu.]

Bạch Đào: [Cảm ơn nhé.]

Bạch Đào: [Lúc nãy bận đi làm thêm nên thêm cậu muộn, ngại quá đi.]

Ở phía bên kia màn hình, Cảnh Vọng gác chân dài lên tay vịn sofa, một tay gối đầu.

Nhìn mấy dòng này, ngón tay vốn định tắt màn hình của anh lại khựng giữa không trung.

Lúc này sao không gọi "Thiếu gia Linh Chu" nữa đi?

Cảnh Vọng: [Làm thêm?]

Bạch Đào: [Đúng rồi, vẩy cờ trên bục là công việc làm thêm tôi tìm được.]

Bạch Đào: [Với lại… Giả vờ không quen cậu là vì, tôi thấy bộ dạng lúc đó của mình hơi mất mặt.]

Cảnh Vọng nhướng mày, khi thấy hai chữ "mất mặt", khóe môi anh không tự chủ được mà cong lên một đường cung nhạt, hừ lạnh một tiếng.

Thế còn tạm được.

Anh đã bảo mà, cô nàng "cọng giá đỗ" đến tên anh còn không biết này, sao có thể là thành viên hội cổ vũ của Tả Sâm Dã được?

Cảnh Vọng: [Cô quả thực nên cảm thấy mất mặt.]

Anh dùng một ngón tay gõ trên màn hình, tốc độ nhanh hơn hẳn.

Cảnh Vọng: [Cô rốt cuộc nghèo đến mức nào? Họ trả cô bao nhiêu? Loại việc bẩn thỉu này cũng làm?]

Bạch Đào: [Với cậu thì có thể không là bao nhiêu… Nhưng cuối cùng tôi cũng chẳng nhận được đồng nào.]

Cảnh Vọng: [Tại sao?]

Bạch Đào cố tình không trả lời, cứ gõ những câu vô nghĩa vào khung chat rồi lại xóa đi.

Phản ứng phía Cảnh Vọng là Bạch Đào đã đọc, phía trên hiện lên dòng chữ "Đối phương đang nhập...", nhưng mãi không có phản hồi.

Tự dưng anh lại nhớ đến bộ dạng cúi gằm mặt, lắp ba lắp bắp của cô trước mặt mình.

Hơn nữa, lúc đó anh cầm lá cờ cổ vũ rách nát đó một lúc, cũng thấy hơi nặng.

Thật không hiểu sao cô nàng "cọng giá đỗ" này lại nhấc lên được.

Chậc.

Cảnh Vọng: [Cô muốn nói là tại tôi?]

Lại là đã đọc, hồi lâu sau mới trả lời.

Bạch Đào: [Không phải, là do cơ thể tôi không tranh khí, mấy ngày rồi không được ăn gì nên mới ngất xỉu đấy chứ.]

Cảnh Vọng: [Vẩy cờ một lần bao nhiêu tiền?]

Bạch Đào: [Thật sự không cần đâu.]

Cảnh Vọng: [Đã chuyển khoản qua KK 1.000.000.]

Cảnh Vọng: [Tôi không có thói quen nợ tiền người khác, cầm lấy đi.]

Cảnh Vọng: [Hoàn tiền là cô xong đời với tôi.]

Chuyển khoản KK là tiền vào ngay, Bạch Đào hít một hơi thật sâu mùi hương của tiền qua màn hình.

Kim chủ này tính cách tuy hống hách, nhưng điểm cộng là chịu chi thực sự.

Cô âm thầm đổi tên ghi chú của Cảnh Vọng thành "Kim chủ Cún Con".

Thế nhưng, khác biệt giữa "no một bữa" và "no lâu dài" thì Bạch Đào thừa hiểu.

Cô chuyển lại số dư thừa cho cậu.

Bạch Đào: [Tôi vẩy cờ một lần chỉ 1 vạn, phần còn lại trả cậu nhé.]

Cảnh Vọng: [Không ngờ cô lại có sở thích làm việc đen, 1 vạn tệ mà bắt đi vẩy cờ cho Tả Sâm Dã cũng làm.]

Bạch Đào: [Cuộc sống mà, đâu dễ dàng gì.]

Bạch Đào: [Mèo con khóc hu hu.jpg]

Cảnh Vọng dán mắt vào cái icon ngoan ngoãn này, đôi mắt đẫm lệ đó cũng long lanh hệt như mắt cô nàng "cọng giá đỗ".

Cảnh Vọng: [Cô chat với ai cũng gửi cái này à?]

Bạch Đào: [Cái nào?]

Cảnh Vọng lưu icon đó lại rồi gửi trả cho cô.

Cảnh Vọng: [Cái này.]

Bạch Đào: [Đâu có, tôi chưa có nhiều bạn, giờ mới có cậu, Tả Sâm Dã với Tả Mộ Bách là ba người thôi.]

Bạch Đào: [Với họ tôi còn chưa chat bao giờ.]

Lồng ngực Cảnh Vọng khẽ phập phồng.

Cảnh Vọng: [Từ giờ đừng tùy tiện gửi.]

Cảnh Vọng: [Xấu.]

Cảnh Vọng: [Kính áp tròng của cô sáng mai 9:00 làm xong.]

Ngay sau đó, icon KK của anh tối sầm lại, trực tiếp ngoại tuyến.

Bạch Đào lướt lên xem lại cái icon đó.

Đúng là mắt thẩm mỹ kém, rõ là đáng yêu thế cơ mà.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương