Người Tàng Hình Ở Học Viện Quý Tộc? Thú Nhân Điên Loạn Xếp Hàng Đòi Hôn

Chương 20: Kiểu người chồng dịu dàng tự động hóa

Trước Sau

break

Bạch Đào chưa bao giờ được ăn phần nhân su kem nào ngon đến thế.

Lớp kem bơ sô-cô-la đen tan ra ngay trên đầu lưỡi cô, vị đắng thanh mát tràn ngập khoang miệng, chờ đến khi nuốt xuống mới từ từ đọng lại chút dư vị ngọt hậu.

Cô nếm thử thêm chút mứt việt quất, có lẽ vì vừa ăn sô-cô-la đen xong nên thấy món này hơi ngọt quá.

Nhưng dù thế nào đi nữa, hương vị vẫn ngon theo kiểu chuẩn công thức.

Bạch Đào tràn đầy hạnh phúc: "Học trưởng Kỳ, đỉnh thật sự."

"Giỏi đến mức này rồi mà anh vẫn phải học thực hành lớp làm bánh ngọt sao?"

Kỳ Hạc Đình thu hồi tâm trí đang phiêu lãng, đặt bát trộn bột xuống rồi ngồi lên ghế cao.

"Em nói đùa rồi, anh còn phải học hỏi nhiều lắm."

"Phải rồi, bạn học Bạch, trước đó quên chưa hỏi em, kết quả vòng sơ tuyển các môn tự chọn của em thế nào?"

Bạch Đào lắc đầu: "Bị đá ra rồi."

Đôi mắt vàng kim của Kỳ Hạc Đình lướt qua một tia cảm xúc không dễ phát hiện: 

"Thế à..."

"Bạn học Bạch có thấy tiếc không?"

Ánh mắt Bạch Đào vượt qua Kỳ Hạc Đình, lơ đễnh nhìn về phía chiếc lò nướng.

"Đương nhiên là có chứ ạ."

"Vậy…" 

Kỳ Hạc Đình dịch sang phải một chút, chắn giữa cô và chiếc lò nướng.

"Bạn học Bạch thấy tiếc là vì lý do gì?"

Bạch Đào bị anh ép buộc vào một cuộc đối mặt trực diện.

Đôi mắt vàng kim dưới ánh nắng càng trở nên nhạt màu, đến cả đồng tử của anh cũng không hẳn là đen tuyền mà hơi ngả nâu.

Bạch Đào phải thừa nhận.

Kỳ Hạc Đình thật sự rất đẹp.

Tựa như một thiên sứ chẳng vướng bụi trần, lầm lỡ lạc bước xuống nhân gian, trên người anh tìm không ra dù chỉ một chấm mực đen.

Là kiểu ngoại hình đúng gu cô nhất từ trước đến nay.

Bạch Đào vén lọn tóc bên tai, cố gắng làm dịu đi khuôn mặt đang nóng bừng lên.

"Thì… Không được ăn bánh ngọt nữa."

"Có lẽ còn một chút xíu lý do nữa là, trong lớp bánh ngọt có học trưởng Kỳ."

"Em là người kiểu hay làm quen với người quen mà."

"Chỉ là vận khí không tốt, nên bị loại mất rồi."

Độ cong nơi khóe miệng Kỳ Hạc Đình nhạt đi một chút, dường như đang suy tư điều gì.

Ting.

Đồng hồ đếm ngược của lò nướng kết thúc. Kỳ Hạc Đình đeo găng tay nhà bếp, dùng đồng hồ bấm giây canh chuẩn xác 5 phút mới mở lò.

Anh lấy cả khay ra, những chiếc su kem tròn vo, kích thước vừa vặn một miếng, đều tăm tắp như thể được sao chép và dán.

Kỳ Hạc Đình móc chiếc dây chun buộc tóc trên cổ tay ra, tùy ý buộc gọn mái tóc dài quá vai, vắt sang bên phải.

Anh đeo găng tay vào rồi cho phần nhân vào túi bắt kem.

Mười ngón tay thon dài rõ đốt xương, chỉ riêng một động tác bơm nhân kem sô-cô-la đen vào trong bánh cũng đã là một bữa tiệc thị giác.

Đúng thật là, nhìn thôi đã thấy no rồi.

Anh bơm xong một chiếc liền đặt lên đĩa sứ, động tác sạch sẽ gọn gàng, nhanh chóng chất thành một tháp su kem nhỏ.

Bạch Đào rục rịch, nhưng không biết có ăn được không nên chỉ đành chống cằm, nhìn chằm chằm đầy mong đợi.

Kỳ Hạc Đình đưa cho cô một chiếc dĩa: "Có thể ăn, không sao đâu."

"Thật chứ? Cho em hết à?" 

Bạch Đào miệng thì khiêm tốn như thế, nhưng tay đã lờ đi cái dĩa, trung thực vươn ra lấy chiếc bánh trên cùng của tháp su kem.

"Nếu em muốn Sâm và Mộ đánh nhau thêm trận nữa thì em cũng có thể chừa lại một chiếc cho bọn họ."

Bạch Đào nghĩ đến viễn cảnh đó, lắc đầu: "Thôi khỏi, em cứ nhận hết cho lành."

"Nhưng mà, ý em là, không cần chừa lại chút nào cho học trưởng Kỳ sao?"

Cô liếc nhìn những chiếc bát trộn bột xếp gọn trong bồn rửa: 

"Dù sao cũng là tự tay mình làm ra, không nếm thử chút sao?"

Bàn tay đang bắt kem của Kỳ Hạc Đình khựng lại nửa giây, nhưng rất nhanh, khóe môi lại treo lên nụ cười ôn hòa.

"Không cần, anh không thích ăn đồ ngọt." 

Động tác bắt nhân bánh của anh không hề chậm lại, trái lại còn nhanh hơn vài phần.

Bạch Đào chớp mắt đầy khó hiểu.

Không thích ăn đồ ngọt, nhưng lại thích làm đồ ngọt.

Tức là, nguồn cung không dứt mà lại chẳng có ai tranh ăn với cô.

Đúng là kiểu người chồng dịu dàng tự động hóa.

Càng yêu hơn rồi.

Kỳ Hạc Đình thao tác nhanh nhẹn, Bạch Đào còn chưa xử lý được mấy chiếc bánh, anh đã bưng thêm hai đĩa su kem nhỏ đặt nhẹ trước mặt cô.

Anh xoay người, chọn một bộ ấm chén màu hạnh nhân trong tủ, khi đặt lên bàn bếp, ánh mắt anh liếc theo chuyển động, dừng lại trên người Bạch Đào.

Cách ăn của cô không hề tiểu thư chút nào, rõ ràng có dĩa nhưng vẫn chọn dùng tay.

Những chiếc su kem vỏ giòn ấy không trụ nổi ba giây trên tay cô, đã bị tống tọt vào miệng.

Trên khóe môi vẫn còn vương lại chút vụn vỏ bánh.

Anh vươn tay mở chiếc tủ treo cao nhất: 

"Dùng kèm hồng trà, được không em?"

Bạch Đào gật đầu: "Sao cũng được ạ."

Kỳ Hạc Đình lấy hồng trà hiệu Queen Anne ra.

Pha trà, lọc bã, rót trà, cho đến bày đĩa cuối cùng, ngay cả góc đặt tách trà cũng được điều chỉnh cẩn thận.

Mọi thứ đều trôi chảy như nước chảy mây trôi.

Khi anh mang ấm trà đặt trước mặt Bạch Đào, cô lập tức bưng tách lên miệng, muốn làm dịu cảm giác khô miệng trong khoang miệng.

"Xuy, nóng quá."

Kỳ Hạc Đình ngồi xuống, vuốt nhẹ tách trà, chỉ đợi trà nguội đi: 

"Vừa mới pha xong thì tất nhiên là..."

Nóng.

Anh ngước mắt nhìn, liền thấy Bạch Đào lè ra một đoạn lưỡi nhỏ, phần nền vốn dĩ phải mang sắc hồng nhạt, giờ đây bị nhiệt độ cao làm cho hơi ửng đỏ.

Nhưng rất nhanh cô lại thu vào, ẩn giữa đôi môi, chỉ còn thấy vệt bạc sáng loáng.

Kỳ Hạc Đình hoàn hồn, tách hồng trà trong vắt phản chiếu ánh nhìn đờ đẫn của anh.

Vừa rồi trong một khoảnh khắc, anh thật sự muốn nếm thử xem, thứ trong miệng cô có phải sẽ ngon hơn nhiều không.

Anh nghĩ mình điên rồi.

Kỳ Hạc Đình nhấp một ngụm hồng trà, nước trà nuốt xuống khiến yết hầu anh chuyển động, lăn lên xuống một vòng.

Sau đó, Bạch Đào đã quét sạch gần hết hai đĩa su kem trước mặt, chỉ còn lại hai chiếc.

Nói thật, ngon thì đúng là ngon.

Nhưng ăn lâu quá cũng thấy su kem sô-cô-la đen càng ăn càng đắng, su kem việt quất thì càng ăn càng ngọt.

Cô nhìn chằm chằm hai chiếc su kem sô-cô-la đen còn lại, đột nhiên nảy ra một kế.

Kỳ Hạc Đình thấy Bạch Đào đột ngột đứng dậy, chạy ra bàn bếp không biết đang lục lọi gì.

Anh một tay chống cằm, nảy sinh chút hứng thú.

Chỉ thấy cô cầm chiếc túi bắt kem mứt việt quất còn sót lại, nhắm vào lỗ hổng dưới đáy bánh su kem mà bóp vào một ít, làm chiếc bánh căng phồng lên.

Sau khi nhét vào miệng nhai một lúc, cô như thể vừa phát hiện ra lục địa mới, bóp hết số mứt việt quất còn lại vào chiếc bánh cuối cùng.

Cô đang định tiêu diệt nốt chiếc bánh cuối cùng thì động tác khựng lại, quay đầu chạm phải ánh mắt anh.

"Học trưởng Kỳ, anh muốn thử không?"

"Em phát hiện ra kem sô-cô-la đen mà ăn cùng mứt việt quất sẽ ngon hơn đấy."

Kỳ Hạc Đình cong khóe môi, nheo mắt cười: 

"Không cần, em..."

"Nè." 

Bạch Đào đã bước nhanh đến trước mặt anh, cầm chiếc su kem đưa cho Kỳ Hạc Đình: 

"Chỉ mình em ăn thôi thì thấy hơi áy náy."

"Cái này không ngọt lắm đâu, biết đâu anh lại thích thì sao?"

Kỳ Hạc Đình trầm mắt xuống, mãi vẫn không có động tĩnh gì.

Bạch Đào nuốt nước bọt.

Kỳ Hạc Đình chẳng lẽ không biết, người giữ đồ ăn như cô mà quyết định nhường miếng cuối cùng thì nó quý giá biết bao nhiêu sao!

Nếu không phải vì nhớ đến nhiệm vụ chính tuyến, cô còn lâu mới cho nhé!

Cô đếm ba tiếng.

Kỳ Hạc Đình mà không ăn nữa thì cô tự ăn đấy.

"Được rồi, anh không ăn thì..."

Cổ tay bị kìm chặt, giữ nguyên tại chỗ.

Kỳ Hạc Đình cúi thấp đầu, nương theo độ cao tay cô mà cắn xuống.

Giống như một loài động vật thuộc họ chó, khi ăn thứ gì đó sẽ dùng đầu lưỡi khẽ chạm vào trước rồi mới cắn vào.

Khoảnh khắc khớp hàm khép lại, cơ ức đòn chũm nối liền với đường xương hàm của người đàn ông càng trở nên rõ rệt.

Đầu ngón tay ấm áp của cô gái chạm vào đôi môi anh.

Rất mềm.

Như luồng điện, xộc khắp toàn thân anh.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương