Cô theo bản năng đẩy cửa kính ra, tiến lên một bước: “Anh không sao chứ?”
Ôn Hy thấy cô vào thì ngẩn ra, vội vàng rủ hàng lông mi dài xuống, xua tay ra vẻ yếu ớt: “Bệnh cũ thôi, chỉ là di chứng sau tai nạn xe hơi.”
Tần Thiết Lan bỗng cảm thấy con người anh ta khá phức tạp.
Lúc này, chiếc điện thoại trong túi xách của Tần Thiết Lan rung lên, cô lấy ra xem, là tin nhắn của Tần Lập Quốc vừa gửi tới: [Mẹ, tối nay con dặn quản gia Trần chuẩn bị món thịt viên tứ hỷ mà mẹ thích nhất rồi, buổi tối mẹ có cần con tiện đường qua đón mẹ về nhà ăn cơm không?]
Thấy cô thẩn thờ trước tin nhắn điện thoại, Ôn Hy ôn hòa hỏi: “Có chuyện gì xảy ra sao?”
Tần Thiết Lan cất điện thoại đi: “Không quan trọng.”
Chỉ là kẻ thù không đội trời chung của anh ta đang định băng qua cả thành phố để đến đón cô giúp việc về nhà ăn cơm mà thôi.
Trong cổ họng Ôn Hy lại dâng lên một cơn ngứa ngáy khó chịu. Anh ta bịt miệng, lập tức lao thẳng vào phòng tắm.
Lại một lần nữa anh ta ho ra máu.
Anh ta nhanh chóng nắm chặt mẩu khăn giấy dính máu trong lòng bàn tay, tay kia rút chiếc khăn tay sạch từ trong túi quần ra, cẩn thận lau sạch khóe miệng.
Anh ta hơi nheo mắt lại, xác nhận trên bồn rửa mặt bằng đá cẩm thạch trắng không dính một vệt máu nào mới nhấn nút xả nước.
“Anh Ôn? Anh vẫn ổn chứ?”
Tần Thiết Lan vừa nhìn thấy vài giọt máu vương trên sàn nhà, cô có chút lo lắng cho tình trạng của anh ta.
Cô gõ cửa vài cái nhưng không thấy ai trả lời, sau khi đắn đo hồi lâu, cô vẫn quyết định...
Tiếng xoay nắm cửa “cạch” một cái khiến toàn thân Ôn Hy cứng đờ. Cô giúp việc này bị làm sao vậy? Những người giúp việc trước đây không bao giờ xen vào chuyện bao đồng như thế này.
Anh ta cố trấn tĩnh: “Tôi không sao, cô không cần phải...”
“Vậy tôi vào đây.” Cánh cửa bị đẩy ra một khe hở, một khuôn mặt trắng trẻo trẻ trung ló đầu vào.
Ôn Hy theo bản năng lùi lại nửa bước, lưng tựa vào bức tường gạch men lạnh lẽo.
Tần Thiết Lan hỏi: “Anh lại nôn ra máu à?”
Do nghề nghiệp trước đây, cô rất nhạy cảm với mùi máu. Ôn Hy là người có ranh giới rất rõ ràng, anh ta chưa bao giờ ở cùng một không gian với ai ở khoảng cách gần như thế này, huống hồ lại là trong khoảnh khắc thảm hại như vậy.
Cảm giác dính dớp của nước còn sót lại trên tay khiến thái dương anh ta nảy lên liên hồi.
Anh ta hạ thấp giọng, mỗi chữ thốt ra đều mang theo sự khó chịu cực độ: “Đi ra ngoài.”
Tần Thiết Lan hoàn toàn phớt lờ mệnh lệnh của anh ta. Dù trông cô chỉ như mới ngoài đôi mươi, buộc tóc đuôi ngựa đơn giản, nhưng lại vô tình toát ra một khí chất khiến người khác không thể khước từ.
Cô đi thẳng đến trước bồn rửa mặt, ánh mắt lướt qua làn môi tái nhợt và đuôi mắt ửng đỏ của Ôn Hy: “Ho ra máu không phải chuyện nhỏ đâu. Nhưng tôi đoán chắc anh cũng đã đi bệnh viện kiểm tra kỹ rồi, nếu anh thấy không cần gặp bác sĩ thì ít nhất anh cũng cần phải nằm xuống nghỉ ngơi.”
Ôn Hy cảm thấy một cơn chóng mặt ập tới. Không chỉ cơ thể ốm yếu đang lên tiếng phản đối, mà còn vì sự xâm phạm tùy tiện của người lạ này.
Căn hộ này là pháo đài của anh ta, mỗi tấc không gian đều được bố trí chính xác theo thói quen của anh ta.
Phòng tắm lại càng là nơi riêng tư, kẻ xâm nhập không mời mà đến này đang phá vỡ trật tự mà anh ta dày công duy trì.