Người Mẹ Tái Sinh, Dạy Dỗ Đàn Con

Chương 34

Trước Sau

break

Thay vì để bọn họ cứ mãi làm phiền cuộc sống của mình, chi bằng cô chủ động tấn công. Quan hệ huyết thống là thứ không bao giờ có thể cắt đứt được, đây từng là cái gông xiềng mà Tần Tranh Tranh không thể thoát ra, nhưng từ nay về sau, nó sẽ là cơn ác mộng đeo bám bọn họ không dứt.

Ba người bị dọa cho rùng mình một cái. Tần Diệu Tổ bất chấp tất cả, là người đầu tiên ôm mông tập tễnh chạy ra ngoài, hai người kia cũng vội vã đuổi theo.

Tần Thiết Lan nhìn theo bóng dáng thảm hại của bọn họ, lấy khăn giấy ướt từ trong túi ra lau kỹ bàn tay, cứ như thể vừa mới chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu.

Đúng lúc này, một giọng nam ấm áp như ngọc truyền đến: “Cô không sao chứ?”

Tần Thiết Lan quay đầu lại, thấy một người đàn ông có vóc dáng cao ráo đang đứng ở đầu hẻm. Anh ta chừng ba mươi mốt, ba mươi hai tuổi, mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản và quần tây màu xám, khuôn mặt tuấn tú ôn hòa nhưng sắc mặt hơi nhợt nhạt. Điều đáng chú ý nhất là đôi mắt của anh ta, trong veo và sáng rực, dường như có thể nhìn thấu lòng người nhưng lại không khiến người ta cảm thấy bị áp lực.

Ánh mắt người đàn ông đó, Ôn Hy, lướt qua người cô, cuối cùng dừng lại trên màn hình điện thoại, nơi đang hiển thị bức ảnh của người giúp việc mới đến hôm nay.

Cô gái mạnh mẽ này chính là người giúp việc sẽ thay anh ta dọn dẹp nhà cửa và lo liệu cuộc sống mấy ngày tới sao?

[Trông cô ấy có vẻ... hơi khó gần, nếu mình làm điều gì khiến cô ấy không hài lòng, liệu cô ấy có đánh mình không?] Anh ta khẽ nhíu mày, trầm ngâm suy nghĩ.

Ôn Hy sống ở tầng cao nhất, căn hộ rộng hơn bốn trăm mét vuông được trang trí theo phong cách tối giản và tao nhã, không hề có một chút phô trương của kẻ giàu xổi, mà hoàn toàn là sự tôn sùng đối với nghệ thuật.

Tần Thiết Lan cùng Ôn Hy đi lên lầu.

Thực tế, ấn tượng đầu tiên của Tần Thiết Lan về Ôn Hy chính là người quá gầy. Da mỏng thịt mềm, cả người toát ra vẻ bệnh tật, xưa có Lâm Đại Ngọc, nay có Ôn Hy.

Cô muốn giải thích một chút để chủ nhà yên tâm về mình: “Chuyện vừa nãy... là có nguyên do cả.”

Ôn Hy lại nói: “Không sao, chỉ cần cô không đánh tôi... khụ, không làm phiền cuộc sống của tôi, tôi sẽ không can thiệp vào chuyện riêng của cô.”

Tần Thiết Lan nghe lướt qua nên không thấy có vấn đề gì: “Anh yên tâm, có tôi ở đây, bọn họ không làm loạn được đâu.”

Ôn Hy gật đầu. Chỉ dựa vào khí thế mạnh mẽ sẵn sàng liều mạng của cô, chắc hẳn người nhà cô sẽ không dại gì mà tìm đường chết.

Ôn Hy nhập mật mã, vừa đẩy cửa ra, Tần Thiết Lan đã bị mùi nước sát khuẩn nồng nặc xộc vào mũi làm cho nhíu mày.

Ở lối vào đặt một máy bọc giày tự động, nhưng một “đồ cổ” như Tần Thiết Lan làm gì từng dùng qua, cô định bước thẳng vào thì nghe thấy tiếng Ôn Hy khẽ gọi phía sau: “Tần a... Tiểu Tần, bọc giày.”

Cô quay lại, thấy Ôn Hy đã làm mẫu cách đi bọc giày. Tần Thiết Lan gãi gãi mặt, học theo anh ta đi bọc giày vào, bấy giờ mới thấy Ôn Hy nở nụ cười dịu dàng trở lại.

Anh ta hỏi: “Dì Lý trước khi nghỉ phép chắc đã bàn giao công việc cho cô rồi chứ?”

Tần Thiết Lan gật đầu: “Làm thay ba ngày, chủ yếu phụ trách ba bữa ăn và dọn dẹp đơn giản.”

Đương nhiên đó là công việc ngoài mặt, còn thực tế cô phải làm hai việc. Một là giúp Ôn Hy tránh khỏi cái bẫy thương mại do đứa con trai cả của cô giăng ra, hai là tìm cách điều tra xem kẻ tài trợ bí ẩn đứng sau lưng Ôn Hy rốt cuộc là ai.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương