Tần Lập Quốc ngồi ở ghế trước lên tiếng nhắc nhở với vẻ bất lực: “Mẹ, con vẫn còn ở đây mà.”
Tần Thiết Lan đanh mặt lại: “Con ở đây thì đã sao? Mẹ nói cho con nghe đấy.”
Cô vừa định nói thêm gì đó thì trong não bộ lại xuất hiện một đoạn nhắc nhở “tình tiết” then chốt, vu oan giá họa.
...
Đêm tối như mực, trong phòng ngủ chính ở tầng ba của biệt thự nhà họ Tần, Tần Thiết Lan trở mình, ga giường bằng lụa phát ra những tiếng sột soạt rất khẽ dưới thân cô.
Bên ngoài cửa sổ bóng cây đung đưa, ánh trăng xuyên qua khe hở của rèm cửa hắt xuống sàn nhà một vệt sáng bạc.
Cô cũng không nhớ nổi đây là lần thứ mấy mình trở mình trong đêm nay, trong đầu cô toàn là những chuyện liên quan đến tập đoàn Tần thị và Tần Lập Quốc.
Điểm mấu chốt quan trọng mà Tần Thiết Lan vừa kích hoạt được hôm nay chính là “gài bẫy”. Điều đáng nói ở đây không phải là người khác gài bẫy con trai cả của cô, mà là con trai cả của cô đang chuẩn bị làm chuyện xấu để vu oan giá họa cho người khác.
Cô thầm nghĩ: [Nếu phát triển theo đúng quỹ đạo vốn có, trong cuộc họp hội đồng quản trị vào tuần tới, Quốc Quốc sẽ gây khó dễ cho đám người nhà họ Ôn...]
Tần Thiết Lan thật sự không tài nào ngủ được, cô dứt khoát ngồi dậy. Chiếc đồng hồ điện tử trên tủ đầu giường hiển thị lúc này là 11 giờ 17 phút đêm.
Cô để chân trần giẫm lên tấm thảm mềm mại, đi về phía cửa sổ sát đất.
Bên ngoài là khu vườn được nhà họ Tần chăm sóc tỉ mỉ, dù là trong đêm tối cũng toát lên vẻ xa hoa đầy nghệ thuật và thẩm mỹ, giống hệt như vẻ hào nhoáng trên bề mặt của tập đoàn Tần thị vậy.
Cô khẽ thốt lên cái tên: “Ôn Hy...”
Trong ba thế hệ của nhà họ Ôn, ngoại trừ bố của Ôn Uyển là một thiên tài kinh doanh, thì chỉ có Ôn Hy là người “sóng sau xô sóng trước”, tài giỏi hơn người.
Chỉ tiếc là sau này Ôn Hy bị đứa con trai cả phản diện của cô hãm hại vì tội tham ô công quỹ, không những bị đuổi khỏi tập đoàn Tần thị mà còn phải gánh trên vai một khoản nợ khổng lồ.
Nhưng không ai biết rằng chính đòn kích thích này đã khiến Ôn Hy hoàn toàn hắc hóa. Ba năm sau, Ôn Hy mang theo nguồn vốn bí ẩn quay trở lại, trở thành cọng rơm cuối cùng đè chết tập đoàn Tần thị.
Cô cau mày, chợt nhớ ra điều gì đó, liền rảo bước đi về phía bàn làm việc, lấy từ trong ngăn kéo ra một cuốn sổ tay tinh xảo.
Mở những trang giấy còn vương chút hương thơm thanh khiết, Tần Thiết Lan ngồi xuống bắt đầu nhanh chóng ghi chép: “Bằng chứng gài bẫy là tài liệu tài chính giả do người em họ mà Ôn Hy tin tưởng nhất làm ra. Ôn Hy có một người em gái đang ở bệnh viện trung tâm thành phố...”
Cô day day thái dương, nhận ra mình đang phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng kép. Chính là vừa phải ngăn chặn bước chân của Tần Lập Quốc đang tiến về phía đường cùng, vừa không thể giúp đỡ kẻ thù của ông ta để đâm sau lưng ông ta một nhát.
Để làm được hai điều này thật sự vô cùng khó khăn.
Tần Thiết Lan chợt lóe lên một ý tưởng, cô trầm ngâm suy nghĩ: [Cũng không phải là không làm được, chỉ cần mình nắm giữ toàn bộ những kẻ thù của nó trong lòng bàn tay, như vậy thì...] Cô nhanh chóng viết xuống vài dòng chữ, sau đó lại gạch đi viết lại.
Đến tận ba giờ rưỡi sáng, Tần Thiết Lan mới cuối cùng gấp cuốn sổ lại, mệt mỏi nằm xuống giường. Ngoài cửa sổ, phía chân trời đằng đông đã bắt đầu ửng sáng.