Người Mẹ Tái Sinh, Dạy Dỗ Đàn Con

Chương 24

Trước Sau

break

Viên cảnh sát nói: “Được rồi, tất cả đi theo tôi về đồn.”

Đúng lúc các cảnh sát lần lượt tiến vào thì cuối hành lang vang lên một trận xôn xao. Các vệ sĩ áo đen đứng dạt sang hai bên, ở giữa là một người đàn ông mặc bộ vest màu xám đậm đang bước tới.

Ông ta thu lại chiếc ô đen, theo từng bước chân vững chãi của mình, những giọt nước trên vành ô nối thành một sợi chỉ bạc rơi xuống tấm thảm Ba Tư.

Tần Lập Quốc đứng khựng lại ở cửa, để lộ khuôn mặt có vài phần giống Tần Lập Quân nhưng sắc sảo và lạnh lùng hơn: “Mẹ. Con đến đón mẹ đây.”

“Là Tần tổng của tập đoàn Tần thị!” Một tên đàn em bất ngờ thốt lên kinh hãi, con dao nhỏ trong tay đang định nộp ra cũng vô thức để rơi xuống đất.

Cả phòng bao lập tức xôn xao.

Có người hít khí lạnh, có người theo bản năng lùi lại, ngay cả hai viên cảnh sát đang khống chế gã Long xăm trổ cũng vô thức nới lỏng lực tay.

Ở thành phố này, bạn có thể không biết thị trưởng, nhưng tuyệt đối không thể không biết Tần Lập Quốc, người chèo lái đế chế tài chính Tần thị, là “Diêm Vương” của giới tài chính.

Có lời đồn rằng chỉ cần một ánh mắt của ông ta cũng đủ khiến giá cổ phiếu của một công ty niêm yết sụp đổ ngay lập tức.

Đôi mắt của Hồ Liên bỗng sáng rực lên.

Tần Lập Quân, Tần Lập Quốc...

Cô ta đã nghe nói từ lâu rằng Tần Lập Quân có một người anh trai phi thường, nhưng không ngờ lại là nhân vật tầm cỡ như Tần Lập Quốc.

Cô ta lập tức thoát khỏi vòng tay của Tần Lập Quân, loạng choạng lao về phía cửa, tà váy trắng lay động như một đóa hoa tàn úa đầy thê lương.

Cô ta quỳ rạp dưới chân Tần Lập Quốc, ngước khuôn mặt đẫm lệ nhìn lên, những vết đỏ cố ý cào trên cổ càng thêm nhức mắt dưới ánh đèn: “Tần tổng! Cầu xin ông cứu anh Quân với!”

Cô ta khóc lóc: “Tất cả chuyện này đều là âm mưu của La Xuân đã ép tôi hãm hại anh Quân, là lỗi của tôi. Anh ấy là em trai của ông, ông hãy giúp anh ấy đi...”

Tần Lập Quân xót xa, định tiến lên: “Hồ Liên, em đứng dậy đi!” Nhưng anh ta đã bị cảnh sát ngăn lại.

Tần Lập Quốc thậm chí không hề dừng bước, ống quần tây màu xám đậm sắc lẹm như lưỡi dao, mũi giày da bóng loáng chuyển hướng ngay khi cách đầu ngón tay Hồ Liên nửa tấc.

Ông ta khẽ cúi đầu, đôi mắt thừa hưởng từ Tần Thiết Lan lúc này thoáng qua một tia chán ghét.

Ông ta lên tiếng, giọng rất nhẹ nhưng khiến Hồ Liên run bắn người: “Trợ lý Lý.”

Người đàn ông tinh anh đeo kính gọng vàng lập tức tiến lên: “Tần tổng.”

Khóe môi Tần Lập Quốc nhếch lên một nụ cười không có hơi ấm: “Tra xem con của cô gái này đang ở đâu. Đưa nó tới đây để mẹ con họ đoàn tụ.”

Sắc mặt Hồ Liên trắng bệch ngay tức khắc.

Cô ta đương nhiên hiểu rõ lời đe dọa trong đó, ánh mắt người đàn ông này rõ ràng đang nói rằng ông ta biết thừa con cô ta chẳng hề nằm trong tay La Xuân, cái gọi là bị ép buộc của cô ta chỉ là một câu nói dối.

Khi quay sang Tần Thiết Lan, giọng của Tần Lập Quốc đột nhiên dịu lại vài phần: “Mẹ, con đến đón mẹ.”

Tần Thiết Lan nhíu mày: “Chẳng phải mẹ đã nói tối nay không về sao?”

Thấy Tần Lập Quốc xuất hiện ở đây, cô hiểu ngay là ông ta đã nắm bắt toàn bộ sự việc xảy ra tại nơi này.

Tần Lập Quốc tìm đại một cái cớ: “Trời mưa rồi!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương