Đây không phải là gương mặt kiên nghị, dãi dầu sương gió trong ký ức của cô, nhưng ánh mắt sắc như dao găm này, vẫn là của Tần Thiết Lan cô.
Kiếp trước, khi các con còn nhỏ, cô đã phải "nhắm mắt xuôi tay", là do cô đã không làm tròn nghĩa vụ của một người mẹ, không dạy dỗ chúng nên người.
Nhưng ông trời đã cho cô một cơ hội nữa.
Con của Tần Thiết Lan này có thể nghèo, có thể ngốc, nhưng tuyệt đối không được là đồ vô dụng, càng không thể mất hết lương tâm, gây họa cho xã hội!
Chỉ cần cô còn sống ngày nào, cô tuyệt đối sẽ không để chúng bước vào con đường sa ngã!
Nhìn dấu tay trên tường, cô hiểu rằng, sức mạnh kinh người của cô cũng đã theo cô đến đây.
"Tranh Tranh, cậu thật sự muốn đến nhà họ Tần làm giúp việc à? Tớ nghe nói nhiều công ty giúp việc đã đưa nhà họ Tần vào danh sách đen rồi đấy, người giúp việc nào đến đó cũng làm được vài ngày là nghỉ."
"Nhà họ Tần?" Tần Thiết Lan khựng lại: "Là nhà họ Tần của Tần Lập Quốc à?"
"Đúng rồi, cậu sao thế? Mất trí nhớ à?"
"Không có, chỉ là ngủ muộn nên lúc thức dậy hơi mơ màng thôi, tôi chắc chắn sẽ đi." Cô quả quyết nói.
"Đi thật à? Tớ nói cho cậu biết, gia chủ nhà họ Tần đó được mệnh danh là Diêm Vương sống đấy, ông ta từng giết người rồi, nên nhà người khác toàn là người làm với giúp việc, còn nhà ông ta toàn là vệ sĩ để phòng kẻ thù trả thù."
Tần Thiết Lan sững người: "Ông ta giết người?"
"Ai mà biết được, dù sao tớ cũng nghe người ta đồn thế Ơ? Cậu làm gì vậy?"
Trần Bảo Bảo thấy Tần Tranh Tranh đang lục tung cả tủ quần áo, dường như đang tìm thứ gì đó.
"Trong nhà có dụng cụ nào để dạy dỗ con cái hư hỏng không?"
"Hả? Cậu có con rồi à? Không đúng, cậu đã kết hôn đâu, vậy là cậu muốn dạy dỗ mấy đứa nhóc hư nhà người khác à?"
Trần Bảo Bảo cũng ghét trẻ con hư, cô ấy nói: "Không cần phiền phức thế đâu, bây giờ phụ huynh toàn dùng cái này để đánh."
Cô ấy đưa ra một chiếc móc áo bằng sắt.
Tần Thiết Lan nhìn qua, cầm lên thử cảm giác.
"Ừm, cũng không tệ, chỉ là"
Lập Quốc nhà cô bây giờ chắc cũng gần sáu mươi tuổi rồi, e là không chịu nổi mấy roi móc sắt này.
Vừa hay, cô nhìn thấy một chậu tre cảnh trong phòng khách, cô liền bước tới bẻ một khúc cây, vặt sạch lá, rồi cuộn nó quanh eo như một chiếc thắt lưng.
Khúc cây này không tồi, vừa mảnh, vừa mềm, lại dẻo dai, đánh đủ đau nhưng chỉ làm tổn thương ngoài da.
"Chuyện dạy dỗ con cái này để sau đi, nói chung là Tranh Tranh à, cậu đừng vì đám người vô lương tâm trong nhà cậu mà đến nhà họ Tần nữa, tiền quan trọng hay mạng quan trọng hơn?"
Tần Thiết Lan: "Dù họ có vô lương tâm đến đâu, cũng là người nhà của tôi, tôi không thể bỏ mặc họ được."
Ngày hôm sau, Tần Thiết Lan ra khỏi cửa, chỉ thấy bên ngoài là những tòa nhà cao tầng chọc trời.
Đường phố bằng phẳng và rộng rãi, không có xe ngựa, không có xe đạp, chỉ có đủ loại ô tô lớn nhỏ.
"Lạy trời, cuộc sống của người mấy chục năm sau đúng là xa hoa mà" Cô vịn tay vào cột đèn, mở to mắt trầm trồ.
Tần Tranh Tranh làm việc tại Công ty Giúp việc Thiện Dân.
Đây là một thương hiệu có quy mô và nhân sự đều thuộc hàng cao cấp nhất trung tâm thành phố, có thể nói là chuyên cung cấp dịch vụ cho các gia đình hào môn, bao gồm quản gia, người chăm sóc mẹ và bé sau sinh, người giúp việc, đầu bếp