Bỏ qua mọi quá trình tuần tự dài dòng, Tần Thiết Lan trực tiếp nhận con trai: “Ta là mẹ của con!”
Nụ cười trên mặt Tần Lập Quân cứng đờ.
Quản gia Trần cũng đứng hình.
[Cái bệnh cứ gặp người là nhận con của cô giúp việc nhỏ này rốt cuộc là phát tác từ khi nào vậy?
Tần tổng thì thôi đi, có lẽ hồi nhỏ ông ấy thiếu thốn tình mẹ... khụ. Nhưng Tần nhị gia này là kẻ bất cần đời, ích kỷ, coi tình cảm là gánh nặng, ra ngoài thì lúc nào cũng ngẩng mặt lên trời, xưng là “lão tử”, làm sao chịu làm con người khác được!]
Quả nhiên, Tần Lập Quân nhìn chằm chằm Tần Thiết Lan suốt mười giây, rồi đột nhiên cười phá lên: “Thú vị, quá thú vị! Tần Lập Quốc lại bày ra trò mới gì đây? Tìm một cô gái trẻ măng đến giả làm mẹ tôi sao?”
Anh ta từ từ đứng thẳng cái thân hình xiêu vẹo của mình lên, ánh mắt đột nhiên trở nên nguy hiểm.
Anh ta dùng giọng điệu nhẹ nhàng đến đáng sợ: “Cô bé à. Chú đây không phải là người tốt lành gì đâu, cô có biết kẻ gần nhất đem mẹ tôi ra làm trò đùa giờ đang ở đâu không?”
Anh ta bất ngờ chộp lấy cái gạt tàn bằng pha lê trên bàn trà, đập một cái “xoảng”, vỡ tan ngay dưới chân Tần Thiết Lan, mảnh kính vỡ văng tung tóe khắp sàn.
Quản gia Trần thảng thốt hô lên: “Nhị gia!”
Tần Lập Quân túm lấy cổ áo Tần Thiết Lan, trong mắt cuộn trào những luồng sóng dữ dội: “Hắn ta đang ở bệnh viện tâm thần đấy. Có muốn tôi đưa cô vào đó làm bạn với hắn không?”
Tần Thiết Lan không né tránh, trái lại còn giơ tay tặng cho anh ta một cái tát nảy lửa: “Chát!”
Tần Lập Quân nghiêng mặt sang một bên, gò má đau rát. Cô gái trông có vẻ yếu đuối này lại có sức mạnh đáng kinh ngạc.
Tần Thiết Lan đỏ hoe mắt, nhưng giọng điệu lại bình tĩnh kể: “Con cũng biết mình không phải hạng người tốt lành gì sao! Hồi nhỏ con luôn trộm tiền mẹ giấu trong tủ để ra ngoài làm đại ca, mời bạn bè ăn uống.
Sau khi bị mẹ đánh cho một trận, nửa đêm con gom hết gạo trong nhà đóng gói định bỏ nhà ra đi để trả thù, nào ngờ trời tối bị chó đuổi nên ngã gãy chân, phải nằm nhà dưỡng thương hết nửa tháng!”
Đồng tử Tần Lập Quân co rút lại, bàn tay đang túm cổ áo cô bắt đầu run rẩy.
Cô nói tiếp: “Năm bảy tuổi, vì thèm một miếng dâu tằm mà con hái trụi cả cây dâu nhà người ta. Người ta tìm đến tận nhà, con sống chết cũng không thừa nhận, nhưng cái miệng đen thui như thế thì ai mà tin con vô tội cho được?”
Tần Lập Quân loạng choạng lùi lại, anh ta quát: “Câm miệng! Mẹ kiếp, cô điều tra tôi sao?”
Tần Thiết Lan nhìn anh ta, trong lòng dâng lên nỗi đau như kim châm khi nghĩ đến kết cục anh ta thắt cổ tự tử trong tù: “Có cần phải điều tra không? Con tuy từ nhỏ đã nghịch ngợm, hay gây rắc rối, nhưng lại là người biết bảo vệ gia đình nhất, trọng tình trọng nghĩa nhất.
Khi mẹ lâm bệnh nặng, anh trai con ra ngoài kiếm tiền, chính con là người một tay chăm sóc mẹ và em gái...”
Anh ta mạnh bạo hất tay cô ra, quay người lao ra phía cửa.
Tần Thiết Lan vừa giận vừa cuống, vớ lấy trái cây trên bàn ném theo: “Đứng lại! Thằng khốn này, cái thói cứ thấy mẹ là chạy mấy chục năm qua vẫn không bỏ được sao?”
Tần Lập Quân đỏ mắt quay đầu lại. Anh ta hằn học lau mặt, tức tối chửi bới: “Được lắm Tần Lập Quốc, lần này tìm được diễn viên chuyên nghiệp thật đấy! Nhưng lão tử đâu có ngu, làm sao có thể tin vào chuyện vô lý đùng đùng này được!”