Cô bé lễ phép và ngoan ngoãn nói: “Em cảm ơn chị ạ.”
Tần Thiết Lan xua tay: “Về trước đi.”
Nhung Quý vẫn còn chần chừ nhìn về phía Tần Lập Quốc.
Tần Lập Quốc sa sầm mặt: “Còn đứng đần ra đó làm gì? Chẳng lẽ muốn tôi phái xe đưa các người về?”
Sắc mặt người nhà họ Nhung trắng bệch, vội vã tháo chạy như gặp ma.
Lúc này Tần Thiết Lan mới vỡ lẽ, thảo nào người bên ngoài lén lút gọi Tần Lập Quốc là “Diêm Vương sống”. Hóa ra trong mắt người khác, ông ta thực sự có thể ăn tươi nuốt sống bất kỳ ai.
Đợi người ngoài đi hết, Tần Lập Quốc mới dẫn Tần Thiết Lan vào phòng sách.
Nơi này vốn là cấm địa trong miệng quản gia, ngoại trừ Tần Thiết Lan, ngay cả vợ ông ta là Ôn Uyển cũng đừng hòng bước chân vào nửa bước.
Tần Lập Quốc vừa hỏi vừa nhanh tay thu dọn những vật phẩm phong thủy trấn trạch trong phòng: “Mẹ, chuyện bây giờ của mẹ... rốt cuộc là thế nào?”
Ông ta cẩn thận cất bức tượng Tỳ Hưu bằng đồng vào ngăn kéo, rồi gỡ thanh kiếm gỗ đào treo trên tường xuống, động tác nhẹ nhàng như đang tháo ngòi nổ.
Mồ hôi hột lấm tấm trên trán, ông ta chỉ sợ những vật trấn yểm này sẽ gây ảnh hưởng xấu đến mẹ mình.
Tần Thiết Lan nhìn thấy cảnh đó thì mặt tối sầm lại. Chẳng lẽ anh ta coi cô là hồn ma bóng quế hiện về sao?
Quả nhiên, giây tiếp theo ông ta liền dè dặt hỏi: “Mẹ nhập vào cơ thể cô giúp việc này, hay là mẹ đầu thai chuyển kiếp nhưng vẫn giữ được ký ức của kiếp trước?”
Cô đáp: “Đều không phải.”
Ông ta kéo ghế da ra, vội vàng lót thêm đệm mềm rồi nói: “Mẹ ngồi xuống trước đã. Mẹ muốn uống trà hay cà phê? Để con bảo người...”
Tần Thiết Lan trực tiếp ngắt lời: “Bớt bày trò đi.”
Cô ngồi phịch xuống ghế, ngón tay gõ gõ lên mặt bàn: “Nói đi, mấy năm ta không ở đây, con đã làm được những chuyện tốt gì rồi?”
Tần Lập Quốc cười gượng xoa xoa tay: “Thì cũng chỉ... làm chút kinh doanh nhỏ...”
Tần Thiết Lan cười lạnh: “Kinh doanh nhỏ? Kinh doanh nhỏ mà có thể ép nhà họ Nhung đến bờ vực phá sản sao?”
Nhiệt độ trong phòng sách dường như giảm xuống đột ngột.
Yết hầu Tần Lập Quốc chuyển động, ông ta bất ngờ quỳ một gối xuống nắm lấy tay mẹ mình: “Mẹ, con sai rồi. Nếu mẹ không muốn Nhung Quý phá sản thì con sẽ để yên cho nhà họ Nhung. So với những việc này, con càng muốn biết về mẹ hơn...”
Cô giải thích: “Cứ coi như mẹ chết đi sống lại vậy. Cơ thể này vốn tên là Tần Tranh Tranh, tư liệu cụ thể về cô ấy thì con chỉ cần tra là ra ngay. Sau khi cô ấy mất, mẹ đã trùng sinh vào cơ thể này.”
Ông ta ngạc nhiên hỏi: “Nói vậy là mẹ trực tiếp xuyên từ năm 85 tới đây sao?”
Cô đáp: “Phải, mẹ không có ký ức của riêng mình mấy chục năm qua. Khi mẹ tỉnh dậy thì đã trở thành Tần Tranh Tranh rồi.”
Nghe vậy, Tần Lập Quốc đột nhiên cảm thấy xót xa cho những gì cô đã trải qua: “Mẹ đột nhiên tỉnh lại, chắc hẳn là rất sợ hãi trước thế giới xa lạ này đúng không?”
Tần Thiết Lan nhìn ông ta, đôi mắt ấy vẫn giống hệt hồi nhỏ mỗi khi ông ta xót xa trước nỗi đau của mẹ.
Cô nói: “Quốc Quốc, so với sợ hãi, mẹ còn tức giận vì con đã quên mất những lời dạy bảo năm xưa của mẹ!”
“Mẹ... con...”
Ngay khoảnh khắc Tần Thiết Lan định mở lời, lông tơ sau gáy cô đột nhiên dựng đứng. Trực giác cảm nhận nguy hiểm đã hai mươi năm không xuất hiện nay lại như một luồng điện chạy dọc sống lưng, có người đang nhắm vào bọn họ.