Người Chôn Trăng

Chương 2:  Nỗi Đau Của Lạc Ấn

Trước Sau

break

“Gào!!!”

Bên trong container, mười mấy đôi mắt độc nhãn đỏ ngòm bốc cháy trong bóng tối! Giống như cánh cửa địa ngục mở toang! Làn sóng gầm thét cuồng bạo hòa lẫn với tiếng ồn chói tai của kim loại vặn vẹo, hình thành nên một làn sóng xung kích thực chất, đập mạnh vào màng nhĩ và ý thức của Bùi Tẫn! Mùi thuốc sát trùng nồng nặc, mùi máu tanh, cùng với mùi hôi thối như nhựa cháy pha lẫn nội tạng thối rữa do vật chất xám xịt tỏa ra sau khi bị xúc tác, ngay lập tức lấp đầy toàn bộ không gian kín mít!

Kẻ vồ tới đầu tiên, là con quái vật "Cánh tay khổng lồ" ở gần nhất! Cánh tay phải bị lớp sừng xám xịt bao phủ của nó phồng to như một chiếc búa công thành, mang theo tiếng rít xé gió, đập mạnh về phía đầu Bùi Tẫn! Tốc độ cực nhanh, sức mạnh cực mãnh liệt, vượt xa những con quái vật bình thường bên ngoài!

Không thể tránh né! Trong mắt Bùi Tẫn lóe lên tia tàn nhẫn! Cơ thể dưới áp lực cực hạn bùng nổ phản xạ kinh người! Hắn không lùi lại, mà ngược lại khom người lao mạnh về phía trước, cả người giống như một con báo trượt sát mặt đất, hiểm hiểm luồn qua bên dưới cánh tay khổng lồ đang gào thét lướt qua! Đồng thời, thanh chủy thủ nắm chặt trong tay phải hóa thành một đường vòng cung tử thần lạnh lẽo, hung hăng hất ngược lên trên!

Xoẹt!

Lưỡi dao sắc bén của thanh chủy thủ cắt sâu vào phần khớp nối đầu gối chân trái tương đối mỏng manh của con quái vật cánh tay khổng lồ! Máu đen đặc quánh và dịch mô xám xịt phun ra như vòi nước áp lực cao! Lực xung kích khổng lồ khiến thanh chủy thủ gần như tuột khỏi tay!

“Gào!!!”

Con quái vật cánh tay khổng lồ phát ra tiếng gào thét đau đớn đinh tai nhức óc, thân hình đồ sộ ngay lập tức mất thăng bằng, ầm ầm ngã nhào về phía trước! Nhưng cùng lúc nó ngã xuống, cánh tay khổng lồ nặng nề kia giống như một cột trụ mất kiểm soát, đập mạnh xuống mặt đất bên cạnh Bùi Tẫn!

Rầm!!!

Sàn kim loại phát ra tiếng rên rỉ kinh hoàng, ngay lập tức lõm xuống biến dạng! Sóng xung kích khổng lồ hòa lẫn với những mảnh vỡ kim loại và chất lỏng đặc quánh bắn tung tóe, hất văng Bùi Tẫn ra xa!

Phịch!

Bùi Tẫn va mạnh vào vách trong lạnh ngắt của container, cổ họng ngòn ngọt, một dòng chất lỏng tanh nóng trào lên khoang miệng! Vết thương sau lưng bị vuốt khổng lồ quét trúng trước đó truyền đến cơn đau rát như bị xé rách! Trước mắt nổ đom đóm! Nhưng hắn cố nén cơn choáng váng và đau đớn, cơ thể giống như được lắp lò xo bật mạnh ra!

Phập!

Một chiếc vuốt sắc nhọn bao phủ đầy gai xương, giống như đuôi bọ cạp, sượt sát qua má hắn găm mạnh vào vị trí hắn vừa va phải! Vách kim loại bên trong bị đâm thủng, phát ra tiếng xé rách ghê rợn! Là con quái vật "Đuôi bọ cạp gai xương" kia!

Bùi Tẫn thậm chí có thể ngửi thấy mùi hôi tanh ngòn ngọt như kim loại rỉ sét pha lẫn thi độc tỏa ra từ chiếc vuốt đó! Hắn vung ngược dao, chém mạnh vào đốt xương thô to nối liền với đuôi bọ cạp!

Keng!

Tia lửa bắn tứ tung! Thanh chủy thủ như chém vào thép ròng! Chỉ để lại một vệt trắng mờ nhạt! Đốt xương đó cứng rắn đến mức khó tin!

“Khẹc a!”

Ở mặt bên, con quái vật "Bùn nhão" có cơ thể giống như tượng sáp đang tan chảy, há cái miệng chảy đầy dãi đen đặc quánh, phun mạnh ra một dòng dịch nhầy xám xịt tỏa ra mùi hôi thối ăn mòn mãnh liệt! Giống như vòi nước áp lực cao, bắn thẳng vào mặt Bùi Tẫn!

Đồng tử Bùi Tẫn co rụt lại! Cơ thể cưỡng ép vặn mình, lộn một vòng về phía sau với một tư thế cực kỳ vặn vẹo!

Xèo xèo xèo!

Dịch ăn mòn đặc quánh sượt qua mép áo khoác chiến thuật của hắn, rơi xuống mặt đất nơi hắn vừa đứng! Kim loại cứng rắn ngay lập tức bị ăn mòn thủng lỗ chỗ, bốc lên làn khói trắng gay mũi, để lại một lỗ hổng đen sì to bằng miệng bát, rìa lỗ vẫn đang tiếp tục bị ăn mòn lan rộng!

Càng nhiều quái vật hơn lao tới! Trong đôi mắt độc nhãn đỏ ngòm chỉ có dục vọng hủy diệt! Không gian chật hẹp bị những thân hình đặc quánh, vặn vẹo, tỏa ra mùi hôi thối của chúng nhét đầy! Móng vuốt xé gió! Gai xương xé không khí! Dịch ăn mòn phun trào! Mỗi một giây đều nằm trên ranh giới sinh tử!

Bóng dáng Bùi Tẫn bên trong container giống như một chiếc thuyền lá mỏng manh giữa cơn bão táp! Né tránh đến cực hạn! Phản công chuẩn xác đến từng mili-giây! Mỗi lần ánh sáng lạnh lẽo của thanh chủy thủ lóe lên, đều kéo theo máu đen và những mảnh vụn xám xịt bắn tung tóe! Tiếng gầm rú của khẩu súng lục USP vang lên đinh tai nhức óc trong không gian kín, những viên đạn bắn vào những con quái vật được bao phủ bởi lớp sừng hoặc giáp xương dày cộm, hiệu quả rất yếu ớt, chỉ có thể kích động thêm cơn thịnh nộ cuồng bạo của chúng!

Nhưng hai đấm khó địch bốn tay! Không gian quá nhỏ! Quái vật quá mạnh! Các đòn tấn công của chúng đến từ bốn phương tám hướng, không có góc chết!

Xoẹt!

Một chiếc vuốt sắc nhọn bao phủ bởi những lớp vảy mịn, cuối cùng đã chọc thủng vòng phòng ngự của Bùi Tẫn, cào mạnh vào mặt ngoài cánh tay trái của hắn! Bộ đồ tác chiến bền bỉ bị xé rách như tờ giấy! Ba vết thương sâu hoắm tới tận xương ngay lập tức lật tung ra, máu tươi hòa lẫn với dịch đen đặc quánh bắn vọt ra! Một luồng sức mạnh lạnh lẽo, mang theo cảm giác tê liệt mãnh liệt và ác ý mục nát, giống như vật sống men theo vết thương điên cuồng chui vào!

“Hừ!”

Bùi Tẫn rên lên một tiếng, cánh tay trái ngay lập tức truyền đến một cơn đau nhói tận xương tủy và cảm giác tê dại! Động tác không thể tránh khỏi xuất hiện một tia đình trệ!

Chính là một tia đình trệ này!

“Gào!”

Một con quái vật có thể hình tương đối nhỏ bé, nhưng tốc độ lại nhanh đến kỳ lạ, giống như một con chó săn bị lột da, lao vọt ra từ góc chết, há cái miệng khổng lồ chảy đầy dãi nhớt tanh hôi, chiếc lưỡi đầy gai nhọn như rắn độc phóng ra, cuốn mạnh về phía cổ Bùi Tẫn! Gió tanh ập vào mặt!

Bùi Tẫn ngoặt mạnh đầu sang một bên, chiếc lưỡi độc sượt qua động mạch cảnh của hắn, mang theo một cơn đau rát bỏng! Đồng thời, tay phải hắn cầm ngược thanh chủy thủ, đâm xuống như chớp!

Phập!

Thanh chủy thủ đâm xuyên qua hàm dưới của con quái vật chó săn, mũi dao xuyên thấu qua đỉnh đầu nó! Máu đen và óc hòa lẫn với vật chất xám xịt đặc quánh bắn tung tóe! Con quái vật phát ra một tiếng gào thảm thiết, cơ thể co giật kịch liệt!

Nhưng ngay khoảnh khắc Bùi Tẫn đâm xuyên qua con quái vật chó săn, một áp lực khủng khiếp nặng như núi từ trên đỉnh đầu ầm ầm đè xuống!

Là con quái vật "Cánh tay khổng lồ" kia! Mặc dù nó đã đứt một chân, nhưng chỉ dựa vào một cánh tay chống đỡ và cánh tay phải khủng khiếp kia, nó lại lao tới như một cỗ xe tăng hình người! Cái bóng khổng lồ bao trùm lấy Bùi Tẫn, nắm đấm khổng lồ được bao phủ bởi lớp sừng dày cộm, giống như búa công thành, mang theo hơi thở hủy diệt tất cả, xé toạc không khí, đập mạnh xuống! Đòn đánh này, phạm vi bao trùm cực lớn, phong tỏa hoàn toàn mọi không gian né tránh của Bùi Tẫn!

Tuyệt cảnh!

Đồng tử Bùi Tẫn co rụt lại thành mũi kim! Bóng ma tử thần chưa bao giờ rõ ràng đến thế! Hắn thậm chí có thể nhìn rõ dịch đen đặc quánh rỉ ra từ những đường vân sừng nứt nẻ trên nắm đấm khổng lồ!

Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc này!

Ong!!!

Một cơn đau rát khó tả, bắt nguồn từ sâu thẳm linh hồn, bỗng bùng nổ từ năm vết cào đen kịt trên cổ tay phải của hắn! Cảm giác đó, giống như bị một thanh sắt nung đỏ ấn mạnh vào xương tủy! Lại giống như có vô số cây kim thép nhỏ xíu, lạnh buốt, men theo mạch máu trên cánh tay điên cuồng đâm ngược lên trên, găm mạnh vào sâu trong não bộ!

“A!!!”

Cơn đau dữ dội khiến Bùi Tẫn phát ra một tiếng gầm gừ mất kiểm soát! Trước mắt ngay lập tức bị bao phủ bởi một mảng điểm nhiễu đen quỷ dị, liên tục nhấp nháy! Ý thức giống như bị ném vào chảo dầu sôi sục và biển sâu lạnh lẽo, bị xé rách điên cuồng giữa sự thiêu đốt tột độ và cái lạnh thấu xương! Cảm giác đó, cực kỳ giống với cú sốc tinh thần mà hắn phải chịu khi dùng búa thép đập vào khối tàn tích nóng chảy, nhưng cường độ đã tăng lên gấp trăm lần! Phảng phất như năm đạo Lạc Ấn trên cổ tay hắn, trong khoảnh khắc này đã bị thiêu đốt hoàn toàn, trở thành một thông đạo kết nối với một ý chí khủng bố nào đó!

Cơn đau dữ dội xé rách linh hồn bắt nguồn từ Lạc Ấn này, không chỉ tác động lên một mình Bùi Tẫn!

“Gào?!”

“Khẹc a!!!”

Con quái vật "Cánh tay khổng lồ" sắp sửa đập xuống kia, động tác bỗng cứng đờ! Đôi mắt độc nhãn đỏ ngòm của nó nhấp nháy kịch liệt, lúc sáng lúc tối! Thân hình đồ sộ được bao phủ bởi lớp sừng dày cộm, giống như bị một chiếc búa tạ vô hình đánh trúng, run rẩy dữ dội! Không chỉ có nó! Tất cả những con quái vật vật thí nghiệm cuồng bạo đang lao về phía Bùi Tẫn trong container, đều đồng loạt phát ra những tiếng gào thét đau đớn đến vặn vẹo! Động tác của chúng ngay lập tức trở nên cứng đờ, hỗn loạn, đôi mắt độc nhãn đỏ ngòm nhấp nháy điên cuồng, giống như bóng đèn bị lỏng chuôi! Lớp sừng xám xịt hoặc vật chất đặc quánh bao phủ trên bề mặt cơ thể, giống như bầy rắn bị kinh động, cuộn trào, nhúc nhích kịch liệt! Một số con quái vật thậm chí còn đau đớn ôm lấy cái đầu vặn vẹo của mình, điên cuồng dùng cơ thể đâm sầm vào vách container xung quanh, phát ra những tiếng gầm rú đinh tai nhức óc!

Phản ứng của chúng đối với sức mạnh bùng nổ từ Lạc Ấn trên cổ tay Bùi Tẫn, còn dữ dội gấp trăm lần so với quả lựu đạn choáng cường quang trước đó! Phảng phất như đó là ngọn nguồn nỗi sợ hãi không thể kháng cự, được khắc sâu vào trong "tủy xương" của chúng!

Cơn đau từ Lạc Ấn giống như sóng thần ập vào dây thần kinh của Bùi Tẫn, những điểm nhiễu đen trong tầm nhìn gần như muốn nuốt chửng tất cả. Nhưng mãnh liệt hơn cả cơn đau này, là ý chí khổng lồ, lạnh lẽo tĩnh mịch đến mức đóng băng linh hồn, bị cưỡng ép rót vào ý thức của hắn! Đó không phải là âm thanh, không phải là hình ảnh, mà là một cảm giác tồn tại thuần túy, giống như mặt tối của toàn bộ vũ trụ ngay lập tức giáng xuống, lạnh lẽo, hư vô, vĩnh hằng, mang theo sự phủ định tuyệt đối đối với mọi sinh mệnh và trật tự! Đây chính là "Ý Chí Bầy Đàn"? Đây chính là ngọn nguồn mà Lạc Ấn kết nối tới?!

“Ư… khẹc a…” Bùi Tẫn cắn chặt răng, nướu thậm chí rỉ máu! Hắn dùng toàn bộ ý chí lực, chống lại sự ăn mòn của Lạc Ấn và sự càn quét của ý chí khổng lồ kia! Sâu trong đôi mắt đen kịt, bùng nổ hung quang đáng sợ giống như một con thú dữ đang hấp hối! Bản năng cầu sinh đã áp đảo nỗi đau xé rách linh hồn!

Cơ hội! Đây là cơ hội duy nhất! Bọn quái vật đã bị sức mạnh của Lạc Ấn áp chế trong chốc lát!

Ánh mắt hắn ngay lập tức quét qua sâu bên trong container, chiếc bàn làm việc bằng kim loại vương vãi máy móc, ống nghiệm và chiếc vali xách tay màu bạc! Khi ánh đèn pin lướt qua, hắn nhìn thấy rõ ràng bên dưới bàn làm việc, có cố định hai bình chứa bằng kim loại cao nửa người! Trên bình in biểu tượng đầu lâu và bông tuyết nổi bật, kết nối với những đường ống và van xả to lớn!

Bình nitơ lỏng!

Lõi làm lạnh của container đông lạnh! Cực hàn âm 196 độ!

Một kế hoạch điên rồ ngay lập tức hình thành trong tâm trí đang bị cơn đau dữ dội và ý chí lạnh lẽo xé rách của Bùi Tẫn!

Hắn cố nén cơn đau rát như bị hàng tỷ cây kim thép đâm xuyên ở chỗ Lạc Ấn và sự tê dại ở cánh tay trái, cơ thể bùng nổ sức mạnh cuối cùng! Hắn không tấn công những con quái vật đang rơi vào hỗn loạn và đau đớn nữa, mà giống như mũi tên rời cung, lao mạnh về phía chiếc bàn làm việc ở sâu nhất bên trong container! Mỗi một bước đạp xuống, đều cảm thấy cơn đau rát ở Lạc Ấn giống như giòi trong xương, điên cuồng gặm nhấm ý chí của hắn!

Một con quái vật rơi vào hỗn loạn, giống như một khối u thịt khổng lồ chắn ngang đường, vật chất đặc quánh trên người nó nhấp nhô gợn sóng điên cuồng. Bùi Tẫn không thèm nhìn, cơ thể bật mạnh lên, hai chân đạp mạnh vào cơ thể có tính đàn hồi như cao su của nó, mượn lực lộn vòng về phía trước!

Phịch!

Hắn rơi mạnh xuống bên cạnh chiếc bàn làm việc bằng kim loại! Gần như không có chút đình trệ nào, tay trái giống như kìm sắt tóm lấy một chiếc van xả áp to lớn trên bình nitơ lỏng! Cảm giác kim loại lạnh ngắt truyền qua găng tay!

“Gào!!!”

Phía sau, vài con quái vật ở gần nhất dường như đã tỉnh lại một chút từ cú sốc của Lạc Ấn, đôi mắt độc nhãn đỏ ngòm một lần nữa khóa chặt Bùi Tẫn, phát ra tiếng gầm thét càng thêm phẫn nộ, lê lết cơ thể cứng đờ vồ tới!

Không kịp nữa rồi!

Trong mắt Bùi Tẫn lóe lên một tia điên cuồng kiên quyết! Hắn dùng hết sức bình sinh, vặn mạnh van xả áp!

Xì!!!!

Một tiếng rít chói tai đến mức đủ để đâm thủng màng nhĩ, giống như khí áp suất cao điên cuồng phun trào, ngay lập tức bùng nổ! Từ miệng ống van to lớn, một luồng khí lạnh màu trắng đặc quánh như sữa, giống như trận bão tuyết vùng cực được giải phóng, mang theo nhiệt độ thấp hủy thiên diệt địa, cuồng bạo phun trào ra ngoài!

Khí nitơ lỏng âm 196 độ!

Khoảnh khắc tiếp xúc với không khí, điên cuồng hóa hơi bành trướng!

Rầm!!!

Một làn sóng xung kích màu trắng có thể nhìn thấy bằng mắt thường, được hình thành bởi nhiệt độ thấp tột độ, lấy miệng xả áp làm trung tâm, giống như sóng thần ầm ầm khuếch tán ra xung quanh! Nơi nó đi qua, không khí ngay lập tức bị đóng băng thành những tinh thể băng nhỏ xíu, phát ra tiếng nổ lách tách!

Chịu trận đầu tiên, là vài con quái vật vồ tới rìa bàn làm việc!

“Xèo xèo!!!”

Giống như mỏ hàn nung đỏ cắm vào nước đá! Cơ thể được bao phủ bởi lớp sừng dày cộm hoặc vật chất đặc quánh đó, trong khoảnh khắc tiếp xúc với luồng khí lạnh nitơ lỏng, đã phát ra âm thanh kinh hoàng khiến người ta tê dại cả da đầu!

Lớp sừng xám xịt, vật chất nhúc nhích, thậm chí cả máu đen chảy trong cơ thể chúng, trước cực hàn độ không tuyệt đối, giống như lớp kính mỏng manh ngay lập tức đóng băng, nứt nẻ, rồi sau đó…… vỡ vụn!

Rắc! Rắc! Rắc!

Những âm thanh chói tai, giống như tiếng băng vỡ vang lên dày đặc!

Cơ thể của vài con quái vật đó, bắt đầu từ phần tiếp xúc với luồng khí lạnh, với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường bị bao phủ bởi một lớp sương giá trắng bệch, dày cộm! Sương giá nhanh chóng lan rộng, dày thêm! Chúng vẫn giữ nguyên tư thế vồ tới, đôi mắt độc nhãn đỏ ngòm ngay lập tức mờ đi, đóng băng, sau đó cùng với toàn bộ đầu, thân mình, tay chân…… trong vòng chưa đầy một giây, bị đóng băng hoàn toàn thành những bức tượng băng trắng bệch!

Ngay sau đó!

Rầm! Rầm! Rầm!

Những bức tượng băng bị đóng băng không chịu nổi sự bành trướng do làm lạnh cấp tốc của các mô bên trong và áp lực khổng lồ của sóng xung kích bên ngoài, giống như những bình thủy tinh bị kích nổ, ầm ầm vỡ tung! Hóa thành những mảnh vỡ vụn bay lả tả, pha trộn giữa vụn băng đen và những khối băng xám xịt! Giống như một trận mưa đá tử thần trút xuống!

Sóng xung kích cực hàn màu trắng vẫn chưa dừng lại! Nó tiếp tục lấy miệng xả áp làm trung tâm, cuồng bạo càn quét toàn bộ không gian bên trong container! Nơi nó đi qua, nhiệt độ giảm mạnh như vách đá!

“Gào?! Khẹc!!!”

Tất cả những con quái vật còn lại trong container, đều cảm nhận được mối đe dọa cực hàn chí mạng này! Sự hỗn loạn và đau đớn do Lạc Ấn mang lại ngay lập tức bị bản năng cầu sinh áp đảo! Chúng phát ra những tiếng gào thét kinh hoàng tột độ, liều mạng muốn tránh xa luồng khí lạnh tử thần đang phun trào kia! Nhưng không gian quá nhỏ! Luồng khí lạnh khuếch tán quá nhanh!

Xì xì xì!

Càng nhiều tiếng đóng băng, tiếng nứt vỡ, tiếng nổ tung điên cuồng vang lên trong container! Tiếng gầm gừ của quái vật nhanh chóng bị thay thế bởi những âm thanh đóng băng, vỡ vụn kinh hoàng!

Khoảnh khắc vặn van, Bùi Tẫn đã ngã nhào xuống mặt đất lạnh ngắt, cơ thể cuộn tròn chặt lại, dùng hai cánh tay che kín đầu và mặt! Luồng khí lạnh thấu xương giống như vô số lưỡi dao băng, ngay lập tức càn quét qua hắn! Bề mặt bộ đồ tác chiến nhanh chóng ngưng tụ một lớp sương trắng dày cộm, vùng da lộ ra ngoài truyền đến cơn đau rát như dao cắt! Mỗi một nhịp thở, đều cảm thấy không khí lạnh buốt giống như dùi băng đâm vào thùy phổi! Tóc, lông mày của hắn ngay lập tức bám đầy tinh thể băng!

Toàn bộ không gian bên trong container, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, đã biến thành một cỗ quan tài băng khổng lồ, trắng bệch! Những con quái vật vật thí nghiệm cuồng bạo với đủ loại hình thù, phần lớn đều bị đóng băng, vỡ vụn ngay lập tức, hóa thành một mớ hỗn độn những vụn băng đen và mảnh vỡ khối băng vương vãi khắp sàn! Chỉ có một số ít những con quái vật ở xa nhất, hoặc sở hữu sức đề kháng đặc biệt, bề mặt cơ thể bị bao phủ bởi lớp băng dày cộm, giống như côn trùng trong hổ phách, tạm thời bị phong ấn ở góc container, đôi mắt độc nhãn đỏ ngòm trừng trừng dưới lớp băng, tràn ngập sự oán độc và điên cuồng vô tận.

Cực hàn ngột ngạt lấp đầy không gian. Tiếng rít của miệng xả áp bình nitơ lỏng dần yếu đi, chỉ còn lại những giọt chất lỏng nhỏ xíu nhỏ xuống từ miệng ống, phát ra âm thanh lanh lảnh như hạt châu rơi trên mâm ngọc, trong ngục băng tử thần này nghe vô cùng quỷ dị.

Bùi Tẫn ho sặc sụa, mỗi một tiếng ho đều phun ra luồng khí lạnh màu trắng. Hắn giãy giụa muốn bò dậy, nhưng vết thương ở cánh tay trái và cơn đau dữ dội truyền đến từ chỗ Lạc Ấn, cùng với sự cứng đờ do cực hàn mang lại, khiến động tác của hắn trở nên vô cùng khó khăn. Chỗ bị vuốt khổng lồ quét trúng sau lưng, dưới tác động kép của cực hàn và va đập, cơn đau đã trở nên tê dại.

Hắn khó nhọc ngẩng đầu lên, nhìn về phía bàn làm việc. Bình nitơ lỏng vẫn đang bốc lên hơi lạnh màu trắng mờ nhạt. Chiếc vali xách tay màu bạc bị một lớp băng mỏng bao phủ, những mảnh vụn kim loại xám xịt bên trong lấp lánh ánh sáng u ám dưới lớp sương giá.

Phải rời khỏi đây!

Bùi Tẫn cắn răng, cố nén cơn đau dữ dội truyền đến từ khắp nơi trên cơ thể và cảm giác cứng đờ do cái lạnh mang lại, dùng cánh tay phải vẫn còn cử động được chống xuống đất, cố gắng đứng dậy. Đúng lúc này

Lạch cạch.

Một vật nhỏ xíu, rơi ra từ một chiếc túi bị xé rách trên áo khoác chiến thuật của hắn, rơi xuống mặt đất lạnh ngắt, phát ra âm thanh lanh lảnh.

Là chiếc lọ thủy tinh đựng mảnh kim loại mỏng màu xám xịt kia.

Bề mặt chiếc lọ cũng bị bao phủ bởi một lớp băng mỏng. Bên trong lọ, mảnh kim loại mỏng cỡ móng tay, nằm im lìm ở đó. Những đường vân vi mô phức tạp trên bề mặt nó, dưới ánh đèn pin chiếu qua lớp băng, vậy mà lại lấp lánh một thứ ánh sáng màu xanh lam u ám cực kỳ yếu ớt, nhưng lại rõ ràng lạ thường! Giống như những vì sao say ngủ được đánh thức!

Càng quỷ dị hơn là, trong cơn đau dữ dội xé rách linh hồn ở chỗ Lạc Ấn trên cổ tay Bùi Tẫn, hắn dường như…… cảm nhận được sự tồn tại của mảnh kim loại mỏng này? Một dao động lạnh lẽo đồng nguyên cực kỳ yếu ớt, nhưng lại rõ ràng lạ thường? Phảng phất như ngọn nguồn đau đớn của Lạc Ấn kia, và mảnh kim loại mỏng này, tồn tại một sự cộng hưởng vô hình, khiến người ta sởn gai ốc!

Đồng tử Bùi Tẫn co rụt lại! Hắn nhìn chằm chằm vào ánh sáng xanh lam u ám dưới lớp băng.

“Ong……”

Một tiếng rung cực kỳ yếu ớt, nhưng sức xuyên thấu lại cực mạnh, không hề có điềm báo trước vang lên từ phía sau hắn, nơi cánh cửa sắt container đóng chặt, bị quái vật đâm sầm đến biến dạng nghiêm trọng!

Không phải va đập vật lý! Mà giống như một loại…… chấn động của trường năng lượng hoặc sóng tín hiệu!

Bùi Tẫn ngoái phắt đầu lại!

Chỉ thấy mặt ngoài của cánh cửa sắt nặng nề, gần vị trí ổ khóa, không biết từ lúc nào, lại có người dùng một loại chất lỏng màu xanh lam đậm đặc quánh, tỏa ra ánh huỳnh quang yếu ớt, vẽ lên một ký hiệu quỷ dị cực kỳ phức tạp, giống như sự dung hợp giữa mạch điện tử và mạng lưới thần kinh sinh học! Ký hiệu đó lưu chuyển u ám dưới ánh sáng lờ mờ, đang theo tiếng rung "ong" kia, tỏa ra ánh sáng xanh lam u ám ngày càng mãnh liệt!

Là người đàn ông mặc vest! Nước cờ sau cùng mà hắn để lại?!

Ong!!!

Ánh sáng của ký hiệu ngay lập tức bùng lên! Một trường lực đẩy vô hình, mạnh mẽ ầm ầm bùng nổ từ trung tâm ký hiệu!

Rầm!!!

Cánh cửa sắt container nặng nề biến dạng, bị chốt khóa chặt từ bên trong, dưới tác dụng của trường lực đẩy mạnh mẽ này, giống như bị một bàn tay khổng lồ vô hình đẩy mạnh ra! Bản lề kim loại nặng nề nối với khung cửa phát ra tiếng kim loại xé rách chói tai, bị kéo đứt phăng! Toàn bộ cánh cửa sắt dày cộm giống như viên đạn pháo bắn mạnh ra ngoài, đập mạnh xuống vũng bùn lầy bên rìa bến tàu!

Cơn bão lạnh buốt, mùi hôi thối của hồ máu cuộn trào, cùng với những tiếng gầm gừ lác đác của những con quái vật còn sót lại bên ngoài, ngay lập tức tràn vào không gian tử thần bị đóng băng này!

Ngoài cửa, mưa to như trút nước.

Bóng dáng người đàn ông mặc vest không hề xuất hiện.

Chỉ có cánh cửa sắt dày cộm bị ép nổ văng ra ngoài kia, nằm trong bùn lầy, ký hiệu quỷ dị tỏa ra ánh sáng xanh lam u ám trên mặt cửa, giống như một con mắt độc nhãn trào phúng, dần dần mờ đi, tan biến trong nước mưa.

Bùi Tẫn đứng ở cửa container, nước mưa lạnh buốt xối xả trên cơ thể phủ đầy sương giá của hắn. Hắn liếc nhìn chiếc lọ thủy tinh đựng mảnh kim loại mỏng màu xanh lam u ám trên mặt đất, lại nhìn hồ máu cuộn trào và những con quái vật còn sót lại đang giãy giụa bò dậy ngoài cửa. Trong đôi mắt đen kịt, cơn đau dữ dội của Lạc Ấn và sự càn quét của ý chí lạnh lẽo vẫn chưa hoàn toàn rút đi, nhưng một ngọn lửa sâu thẳm hơn, lạnh lẽo hơn, lại đang bốc cháy câm lặng sâu trong đồng tử.

Hắn cúi người, dùng những ngón tay cứng đờ, nhặt chiếc lọ thủy tinh lạnh ngắt lên. Ánh sáng xanh lam u ám trong lọ, phản chiếu trong đồng tử sâu không thấy đáy của hắn.

"Ý Chí Bầy Đàn"… "Lạc Ấn"… "Hạt giống"… "Mảnh kim loại mỏng"…

Còn cả lời tuyên cáo lạnh lẽo cuối cùng của người đàn ông mặc vest:

“Thanh Lý Hiệp Nghị… bắt đầu rồi."

Hắn nắm chặt chiếc lọ, sải bước, bước ra khỏi lồng giam tử thần bị đóng băng này, một lần nữa bước vào chốn nhân gian địa ngục… to lớn hơn, đẫm máu hơn bên ngoài. Lạc Ấn trên cổ tay, vẫn truyền đến từng cơn đau âm ỉ thiêu đốt tủy xương, giống như một lời nguyền vĩnh hằng, cũng giống như một chiếc chìa khóa chỉ hướng vực sâu.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương