Ngủ Trước Yêu Sau

Chương 36

Trước Sau

break

Một cuộc gọi được gọi tới, cô gái nước Nga đang ngồi trên chiếc ghế đen quay hướng về phía chiếc cửa kính trong suốt có thể thấy bên ngoài từ tầng 20, phía sau là bàn máy tính.

Cô ngồi vắt chéo chân, ngửa đầu về sau, trên mắt đắp một miếng vải lạnh làm dịu mắt do cô thường xuyên tiếp xúc với máy tính.

Giọng của một người đàn ông trầm khàn vang lên với ngôn ngữ tiếng Nga trong điện thoại.

"Vadim Vladimir, tôi tặng cô một món quà xem như là quà hợp tác nho nhỏ, tôi mong sau này chúng ta hợp tác dài lâu."

"Vậy người gửi tin nhắn cho tôi lúc sáng là anh à. Bên đây tôi không thiếu hàng, anh muốn hợp tác với tôi phải có chút lòng thành."

Không biết người đàn ông này là ai, nhưng biết tên thật của cô thì cũng không phải dạng tầm thường. Vadim Vladimir là người Nga lai Hàn, sinh ra ở Nga, đến năm 2 tuổi cô sang Hàn, 10 tuổi cô bắt đầu sống tự lập sau này trưởng thành cô mới định cư ở Nga và xác nhận huyết thống với cha ruột.

"Đương nhiên quà của tôi tặng sẽ không chỉ đơn giản như thế, tôi sẽ đầu tư vào nghiên cứu của cô."

"Ồ. Vậy sao?"

"Cô nghĩ thế nào với những con chuột bạch tôi sẽ gửi đến."

Nghe nói đến chuột bạch, mép miệng cô khẽ nhếch lên.

"Như ý anh muốn."

Đầu dây bên kia cúp máy, cô dùng tay lấy chiếc khăn trắng trên mắt xuống, hai con ngươi màu xanh ngọc trông mê hoặc hiện ra, dưới con mắt bên phải còn có một nốt ruồi đen nhỏ.

"Ngay cả giọng thật cũng không dám để người khác nghe mà cũng đòi hợp tác. Nhưng những thứ cần thần bí tôi đây càng thích."

Thì ra là nãy giờ giọng trầm khàn của người ông bên kia là do dùng máy đổi giọng. Cô đã nhận ra khi hắn cất giọng đầu tiên lên, cô chỉ đơn giản là hứng thú một tí chứ lợi lộc hắn đề ra cô cũng chẳng mấy quan tâm.

Nếu tính thời gian đi đường thì đến tối cô sẽ nhận được "món quà" mà hắn gửi đến.

"..."

"Sao anh có mặt ở đây vậy?"

Mari Wilston ngồi trên giường, giọng tuy còn yếu do cơn đau nhưng cô có vẻ rất vui khi thấy Vinny Hong ở đây

"Tôi tình cờ xem livestream và tôi đang cafe gần đó."

Vinny đút tay vào túi quần đứng bên cạnh giường.

"Trưa nắng thế này mà cô dám đi đua xe tôi cũng nể cô."

"Tôi chỉ là chán quá nên tìm người đua xe cho vui thôi, phải chi tôi gặp anh sớm hơn là tôi đâu phải đua với mấy đám uất ơ đó."

"Cô muốn đua với tôi à?"

"Đúng đúng!"

"Vậy đợi cô khoẻ lên, tôi sẽ đua với cô sau trận trung kết."

"Thật sao? Không đợi nữa, tôi đua liền cũng được."

Mari bước chân xuống đất, hớn hở đứng lên thì cơn đau ập tới. Vinny không nói một lời bế cô lên đặt trên giường. 

"Không cần phải gấp như vậy, cô sử dụng sức không ít trong cuộc đua đó. Bình thường sẽ không cần như thế, chắc là do cô bị ảnh hưởng đến tâm lí."

"..."

Quả thật cô đã bị tác động tâm lí khi Owen xuất hiện, cô muốn chứng minh cho sư phụ của mình thấy là mình không còn như trước.

"Cô không muốn nói cũng được, tôi cũng không ép, nghỉ ngơi đi."

Haejin trên tay cầm một bó hoa nhỏ đi sang tiệm xăm của Pii, cô bước vào tiệm gặp Pii đang ngồi xem mẫu xăm.

Cô gái nhỏ rụt rè cất giọng trong trẻo lên.

"À chị ơi!"

Pii ngước nhìn cô bé nhận ra là cô bé mình cứu hôm trước, Pii nhanh chóng đi lại kéo cô xuống ghế ngồi.

"Vết thương em sao rồi nhỏ."

"Dạ không sao, em có một chút quà muốn đem qua cảm ơn."

Haejin đưa cho cô bó hoa hồng nhỏ mang màu xanh dương cực đẹp.

"Tròi~ cảm ơn em nhe. Đẹp quá à!"

"Chị mới chuyển đến đây hả?"

"Đúng rồi em, chị mới tới đây tháng trước, nên khách còn hơi ít một xí."

"Em cũng mới biết đối diện có tiệm xăm vài ngày trước thôi nên không kịp qua ăn mừng. Với lại do sự việc hôm đó nữa, em thật sự rất cảm ơn chị nhiều lắm."

"Con bé này khách sáo làm gì không biết. Thật ra hôm đó còn có bạn chị đến giúp nữa. Cô ấy đưa em vào viện á."

"Em biết là có một người nữa, nhưng em không biết tên người đó là gì."

"Chị đó tên là Tina Ngô í, vừa từ Việt Nam về, là bạn thân của chị."

"Chị Tina ạ?"

"Phải. Em biết cô ấy sao?"

"Thật ra, đó là chị họ em."

"Trùng hợp quá vậy! Vậy em cũng là em của chị rồi! Nè qua đây."

"Hả?"

Pii kéo Haejin lên ghế xăm.

"Đưa chân em lên."

"Đưa chi vậy ạ?"

"Chị sẽ xăm tặng em một hình xăm để che vết sẹo đó."

"Xăm- xăm ạ?"

Trước giờ cô bé chưa từng nghĩ mình sẽ xăm một hình nào đó, mà nếu cô muốn xăm thì nhất định phải hỏi ý kiến của Minu trước.

"Chị xăm tên cho em nhé, không đau đâu, chị có kinh nghiệm lắm."

Không báo trước Pii cởi giày cô bé ra, lột chiếc tất trắng, lộ ra vết sẹo nhỏ.

"Cũng may vết sẹo không lớn, chị sẽ che bằng một hình xăm tên em."

"Nhưng mà chị..."

Cô bé muốn ngăn lại nhưng bị sự nhiệt tình của Pii làm lung lay.

"Xem như đây là quà gặp mặt đi."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc