Bình thường cô rất ít khi uống rượu bên ngoài, dù là liên hoan công ty cũng chỉ uống xã giao, tuyệt đối không để bản thân rơi vào tình trạng say xỉn.
Bởi vì tửu lượng của cô không tốt, lúc say sẽ không tự chủ được, rất có thể sẽ làm ra những hành động mất mặt hoặc không kiểm soát được hành vi cử chỉ của mình.
Nhưng hiện tại rõ ràng không phải là tình huống bình thường.
Bạn trai cô ngoại tình, đôi bàn tay thường xuyên nắm lấy tay cô, xoa đầu cô mỉm cười kia, rất có thể ngay một khắc trước đó còn đang đâm rút trong cơ thể người phụ nữ khác. Chỉ cần nghĩ đến thôi, An Thư Yểu đã thấy buồn nôn mửa.
Tức giận giật nắp lon bia, An Thư Yểu ngửa cổ "ừng ực ừng ực" nốc cạn một hơi đến tận đáy.
Khi Quý Sâm vào bếp tìm chút đồ nhắm quay lại phòng, đập vào mắt hắn là la liệt vỏ lon bia trên sàn, cùng với An Thư Yểu đang ôm vỏ lon ngồi bệt dưới đất khóc lóc.
Quý Sâm: ...
"Cô uống nhanh thế làm gì?" Nhìn lon bia cuối cùng còn sót lại, sự cạn lời của Quý Sâm sắp tràn cả ra khỏi khóe mắt.
Uống nhiều bia nên bị nấc cụt, An Thư Yểu vừa rơi nước mắt vừa nói: "Không phải anh... anh cho tôi uống sao?"
Quý Sâm vò đầu, ngồi bệt xuống sàn, vơ lấy lon bia cuối cùng ngửa cổ uống một ngụm.
"Tôi định cùng cô uống từ từ, ai ngờ chớp mắt một cái cô đã xử gọn ba lon rồi."
Hắn chống cằm, bất đắc dĩ nhìn An Thư Yểu: "Đau lòng đến thế cơ à?"
Cồn đã hoàn toàn bốc lên não, An Thư Yểu rống lên, giọng to đến kinh người.
"Tất nhiên là đau lòng!! Tôi sắp buồn chết rồi đây này!! Hu hu hu..."
Cô kéo cổ áo mình, xé toạc lớp áo len để lộ ra hơn nửa bờ vai. Bộ đồ lót tình thú màu đen cực kỳ gợi cảm ôm lấy bầu ngực trắng nõn mịn màng, cứ thế bất ngờ đập thẳng vào mắt Quý Sâm.
"Anh nhìn xem! Vốn dĩ hôm nay tôi định cùng anh ta xảy ra chuyện gì đó, còn cố tình mặc bộ này tới, hu hu hu... Bộ này tốn hơn hai trăm tệ của tôi đấy, lãng phí hết rồi!!"
Trong phút chốc, Quý Sâm không biết rốt cuộc là cô đang khóc vì bạn trai ngoại tình, hay đang khóc xót ruột vì hơn hai trăm tệ đổ sông đổ bể.
Bầu ngực trắng mịn bị dải dây ren đen quấn quanh cứ lắc lư trước mặt, Quý Sâm bất lực đưa tay kéo áo cô lên: "Được rồi, biết cô tốn hai trăm tệ rồi, mặc tử tế vào, đừng để lộ ra nữa."
An Thư Yểu khóc đến mệt, đáng thương nhìn Quý Sâm: "Không lộ ra thì anh sẽ không nhìn thấy."
Quý Sâm: ?
"Tôi cũng có nói là tôi muốn xem đâu."
Không biết trong đầu An Thư Yểu chập mạch dây thần kinh nào, cô đột nhiên đứng phắt dậy, đẩy mạnh Quý Sâm ngã xuống giường rồi cúi người đè lên.
"Anh... anh thật sự không xem sao? Cái này tôi mua hơn hai trăm tệ đấy, không xem thì phí lắm." An Thư Yểu đưa tay tự cởi quần áo của chính mình. Dưới lớp áo khoác vốn dĩ chỉ mặc mỗi một chiếc áo len, chẳng mấy chốc cô đã lột sạch sẽ, chỉ còn lại bộ đồ lót tình thú màu đen kia.