Ngày mười bốn tháng hai là Lễ Tình Nhân. Thời tiết lạnh thấu xương. Lúc An Thư Yểu rời khỏi công ty, trên người cô đã vương đầy những bông tuyết trắng.
Chiều nay cô cố ý xin nghỉ nửa ngày để đến nhà bạn trai, chuẩn bị trao đi lần đầu tiên của mình trong ngày lãng mạn này, cùng anh trải qua một Lễ Tình Nhân hòa hợp từ thể xác đến tinh thần.
Vì thế, cô còn cố tình mặc một bộ đồ lót tình thú màu đen cực kỳ gợi cảm bên trong lớp áo khoác, muốn dành cho anh một sự bất ngờ.
Ngồi tàu điện ngầm suốt hai tiếng đồng hồ, mãi đến ba giờ chiều An Thư Yểu mới đến cổng khu chung cư.
Cô có chìa khóa nhà anh, huống hồ đã gọi là bất ngờ thì phải xuất hiện lúc đối phương không ngờ tới nhất mới tính, vậy nên An Thư Yểu không hề gọi điện báo trước.
Tâm trạng rất tốt, cô vừa đi vừa ngâm nga hát. Leo lên tầng ba, bước đến trước cửa nhà bạn trai, cô cắm chìa khóa vào ổ rồi vặn…
.. Không nhúc nhích.
An Thư Yểu không tin vào tà, trừng mắt loay hoay với cái ổ khóa cả buổi, cuối cùng đành phải chấp nhận sự thật là khóa cửa đã bị thay đổi.
Rõ ràng năm ngoái lúc cô đến, ổ khóa vẫn còn dùng tốt mà.
An Thư Yểu có chút rầu rĩ lấy điện thoại ra, quyết định nhắn tin báo cho anh biết mình đã đến.
Chưa kịp gửi tin nhắn, cánh cửa trước mặt bỗng "kẽo kẹt" mở ra từ bên trong.
"A, anh ở nhà à..." An Thư Yểu không ngờ bạn trai lại ở nhà, cô mang theo chút mừng rỡ ngẩng đầu lên, nhưng lại chạm phải đôi mắt đen láy như mực của một người đàn ông xa lạ.
An Thư Yểu: ...
Hắn là ai đây?
"Tìm ai?" Người đàn ông đang đeo tai nghe, lười biếng dựa người vào khung cửa. Hắn rũ mắt nhìn chiếc chìa khóa trên tay cô, đoán chừng: "Đi nhầm nhà à?"
An Thư Yểu lùi lại một bước, xuyên qua người đàn ông nhìn lướt vào cách bài trí bên trong. Chiếc sô pha bọc vải màu be kia đập vào mắt cô, đúng là nhà của Dương Chiếu không sai. Chiếc sô pha đó còn là quà cô mua tặng để ăn mừng anh chuyển nhà cơ mà.
Dời tầm mắt đi, cô nhìn người đàn ông cao lớn mang đầy cảm giác áp bách trước mặt, lịch sự hỏi: "Xin hỏi, đây không phải là nhà của Dương Chiếu sao?"
Quý Sâm khẽ nhướng mày: "Đúng là nhà cậu ta. Còn cô là ai?"
"Tôi là bạn gái của Dương Chiếu." An Thư Yểu vội vàng xưng rõ thân phận.
"Bạn gái." Quý Sâm chậm rãi nhẩm lại hai chữ này, hắn khẽ cười một tiếng, lùi người nhường đường: "Vào đi."
Thái độ hệt như chủ nhà của người đàn ông này lại khiến An Thư Yểu có chút lúng túng, gò bó.
"Dương Chiếu không có ở nhà sao?" cô hỏi.
Quý Sâm nhún vai: "Ai mà biết được."
".... Vậy anh là ai thế?" An Thư Yểu nghi hoặc nhìn hắn.
"Bạn của cậu ta, tạm thời ở nhờ đây hai ngày." Quý Sâm dựa lưng vào tường, tùy ý nói: "Cô cứ coi như tôi không tồn tại là được."
An Thư Yểu: ...
Cô cảm thấy không thể nói chuyện đàng hoàng với người này nên dứt khoát tự mình đi về phía phòng ngủ của Dương Chiếu.