Dư Ngâm vốn chẳng ưa gì anh, nhưng dù sao đây cũng là nụ hôn đầu đời của cô. Ban đầu cô còn sững sờ vì quá bất ngờ, đến khi định thần lại được chuyện gì đang xảy ra, cô lập tức bịt chặt miệng, ánh mắt tràn đầy vẻ tức giận.
Lục Ngọc Trạo khẽ nhướng mày, vẻ mặt đầy khiêu khích: “Trừng mắt nhìn cái gì? Ông đây còn chưa xong đâu.”
Anh giữ chặt vai cô, một lần nữa ấn cô quỳ sụp xuống trước phía dưới của mình. dươиɠ ѵậŧ thô dài đỏ rực lại đâm sầm vào miệng cô, lút sâu tận cuống họng. Từng đường gân cọ xát vào khối thịt họng đang co thắt khiến Dư Ngâm nhíu mày rêи ɾỉ. Những cú thúc mạnh bạo làm cô không ngừng run rẩy, thân hình nhỏ bé quỳ trước mặt anh cứ thế lảo đảo theo từng nhịp đẩy điên cuồng.
“Hức... ưm…”
Đuôi mắt cô rơm rớm nước mắt, khóe miệng không thể khép lại khiến nước bọt bắt đầu chảy dài không kiểm soát.
Trong lúc đang chà đạp khoang miệng ấm nóng ấy, Lục Ngọc Trạo thô bạo lột phăng chiếc áo thun trên người cô. Anh cúi người, ngón tay khẽ móc phía sau lưng, tiếng khóa cài nội y bật ra một tiếng tạch giòn giã rồi bị anh vứt sang một bên đầy vẻ ghét bỏ.
Ngay lập tức, đôi gò bồng đảo trắng ngần nảy lên theo từng nhịp thúc của anh, tạo thành những gợn sóng thịt khiến người ta nhìn vào mà nóng cả mắt.
Năm ngón tay Lục Ngọc Trạo xòe rộng ôm trọn lấy một bên bầu ngực trắng nõn. Những đốt ngón tay cứng ngắc kẹp lấy núm vυ" đỏ thắm, phóng túng vân vê nhào nặn theo ý mình.
“Ưm…”
Cảm giác tê dại xen lẫn đau đớn ập đến, Dư Ngâm nhíu chặt đôi mày. Nhưng khoang miệng đã bị dươиɠ ѵậŧ thô to kia lấp đầy đến mỏi nhừ, cô không thể phát ra âm thanh nào rõ ràng, chỉ biết nức nở nghẹn ngào trong cổ họng. Cơ thể trắng muốt của cô run rẩy kịch liệt dưới sự dày vò của anh.
Ánh mắt Lục Ngọc Trạo hơi nheo lại, du͙© vọиɠ cuồn cuộn trào dâng trong đồng tử đen sẫm. Đúng lúc này, điện thoại trong túi anh vang lên phá tan bầu không khí.
Dư Ngâm giật mình khiến miệng nhỏ đột ngột thắt chặt lại. Sự bao bọc khăng khít nơi cổ họng cô làm gân xanh trên trán Lục Ngọc Trạo nổi lên cuồn cuộn vì quá kí©ɧ ŧɧí©ɧ.
Anh rút điện thoại ra liếc nhìn, thấy tên Lục Điểm Lôi hiện trên màn hình nhưng cũng chẳng buồn bắt máy ngay.
Bàn tay còn lại của anh ấn chặt lấy sau gáy cô, tuyệt đối không cho phép cô né tránh. Vòng eo săn chắc bắt đầu điên cuồng thúc đẩy liên tục gần trăm hiệp, hai túi tinh rũ xuống dưới cằm cô cũng bắt đầu co rút mạnh mẽ theo quy luật.
“Ha…a…”
Cổ họng Dư Ngâm vừa chua xót vừa đau nhức, bị dươиɠ ѵậŧ thô to của anh cọ sát đến mức nóng rát. Nước mắt nơi khóe mắt ngày càng đọng lại nhiều hơn, đôi mắt ngước nhìn anh đã đỏ hoe tự bao giờ.
Lục Ngọc Trạo thỏa mãn đến mức quai hàm căng cứng, các khối cơ bắp nổi cuồn cuộn đầy nam tính.
Anh cố kìm nén ham muốn lên đỉnh, nhanh chóng rút dươиɠ ѵậŧ đang hưng phấn tột độ ra khỏi miệng cô, quy đầu được bao phủ bởi lớp dâm thủy nhầy nhụa trở nên bóng loáng, kéo theo một sợi chỉ bạc đầy ám muội, sau khi đứt đoạn thì vương vãi trên cằm cô, khiến gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng càng thêm phần chật vật.
Cánh tay Lục Ngọc Trạo nổi đầy gân xanh, anh nắm chặt lấy dươиɠ ѵậŧ đang sưng to dữ tợn của mình, mạnh bạo tuốt thêm vài cái. Khi thắt lưng thả lỏng, luồng tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt phun trào, bắn thẳng lên đôi gò bồng đảo tròn đầy của cô. Một ít vương trên núm vυ", vài giọt bắn lên cằm.
Dư Ngâm rêи ɾỉ một tiếng yếu ớt như mèo kêu rồi hoàn toàn kiệt sức, ngồi bệt xuống đất.
Lục Ngọc Trạo thở dốc, nhìn vào chiếc điện thoại vẫn đang rung lên bần bật trong tay. Lục Điểm Lôi vẫn kiên trì gọi cho anh, anh hít một hơi thật sâu để ổn định nhịp thở rồi vuốt màn hình nghe máy.
Dư Ngâm đau miệng vô cùng, cô muốn lau sạch những dấu vết anh vừa để lại trên ngực mình nhưng lại không tìm thấy giấy ăn. Cô nhìn quanh quất, lúng túng mãi vẫn không sao mặc lại được bộ quần áo đã bị anh lột sạch.
Trái ngược hoàn toàn với cô, người con trai vừa bắt nạt cô xong lại mang vẻ mặt sảng khoái vô cùng, anh thản nhiên nghe điện thoại của em gái, khóe môi còn cong lên đầy vẻ chiều chuộng.
Dựa vào cái gì chứ?
Không rõ Lục Điểm Lôi đang nói gì, anh chỉ lặng lẽ lắng nghe, nhưng ánh mắt thâm trầm vẫn dán chặt vào gương mặt cô không rời. Dư Ngâm bị anh nhìn đến phát hỏa, một luồng máu nóng xông thẳng lên đỉnh đầu. Cô chống tay đứng dậy, dứt khoát giật lấy chiếc điện thoại trong tay anh.
Giọng của Lục Điểm Lôi vẫn vang lên đầy lảnh lót: “Mẹ hỏi khi nào anh mới về? Anh mau nói cho mẹ biết đi, không mẹ cứ giục em gọi cho anh suốt thôi…”
Hóa ra là giục Lục Ngọc Trạo về nhà.
Dư Ngâm giấu chiếc điện thoại ra sau lưng, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích nhìn thẳng vào đối phương. Cô cứ ngỡ anh sẽ cuống cuồng, sẽ sợ cô nói năng bậy bạ để Lục Điểm Lôi nghe thấy mà lộ ra vẻ lúng túng.
Nhưng không, anh vẫn cực kỳ bình tĩnh, thậm chí khóe môi còn nở một nụ cười đầy ẩn ý, dùng khẩu hình miệng để thách thức cô: “Cậu dám lên tiếng không?”
“...”
Dư Ngâm giận đến mức đầu óc xây xẩm.
Tại sao cô lại không dám chứ?
Chỉ cần cô cố tình tạo ra chút âm thanh ám muội của phụ nữ, Lục Điểm Lôi chắc chắn sẽ về mách với ba mẹ rằng Lục Ngọc Trạo tối ngày không chịu về nhà mà chỉ mải mê chơi bời với phụ nữ bên ngoài. Với gia thế hiển hách như nhà anh, chắc chắn họ sẽ rất thận trọng và khắt khe đối với những bê bối tình ái kiểu này.
Nghĩ đến đó, tâm trạng đang nghẹn khuất của Dư Ngâm bỗng chốc nhẹ nhõm đi không ít.
Đầu dây bên kia, Lục Điểm Lôi vừa dứt lời, không gian rơi vào tĩnh lặng, đây chính là thời điểm hoàn hảo để cô ra tay.
Dư Ngâm chưa bao giờ làm chuyện này nên gương mặt không tự chủ được mà đỏ bừng vì xấu hổ. Nhưng ngay giây tiếp theo, cô vẫn đánh liều, cố tình phát ra tiếng rêи ɾỉ đầy quyến rũ và run rẩy: “A... đừng mà... đừng hôn nữa…”
Sau tiếng rêи ɾỉ ấy, cô đỏ mặt tía tai, vội vàng ngắt điện thoại ngay lập tức.
Trong lòng cô thầm đắc ý, hy vọng Lục Ngọc Trạo phải mau chóng vác mặt về nhà mà giải thích. Tốt nhất là bị ba mẹ anh dạy cho một bài học nhớ đời, để anh không còn được sống những ngày tháng yên bình, dễ chịu nữa.