Tiếng máy kêu u u một hồi rồi dừng hẳn, Dương Hòa Chi cũng kịp thu hồi những dòng suy nghĩ vẩn vơ. Cô bưng ly cà phê vừa xay xong, thuần thục đặt lên khay rồi cẩn thận bưng bằng hai tay, chậm rãi bước ra khỏi phòng pha chế.
Tầng 47 yên tĩnh lạ thường, tiếng bước chân của cô vang vọng khắp hành lang vắng lặng, tiếng gót giày gõ xuống nền gạch men tạo thành những nhịp âm thanh trong trẻo liên hồi.
Người phụ nữ với dáng người mảnh mai, thanh thoát lướt qua phòng trợ lý tổng giám đốc, cuối cùng dừng lại trước cửa phòng tổng giám đốc. Cô gõ nhẹ hai nhịp rồi đứng yên tại chỗ chờ đợi.
“Vào đi.”
Một giọng nói trầm thấp, từ tính truyền ra, tựa như mang theo sức hút của nam châm.
…
Văn phòng của các ông chủ về cơ bản đều có phong cách thống nhất: bố trí tối giản, trang nghiêm, thiết kế kính sát đất toàn cảnh. Nơi đây tọa lạc tại đỉnh cao của khu CBD “tấc đất tấc vàng”, dưới chân là dòng chảy phồn hoa không ngớt, thu trọn cả thành phố Kinh Tuyền vào tầm mắt.
Phóng tầm mắt từ cửa sổ xuống, xe cộ và con người đều nhỏ bé như kiến cỏ. Dương Hòa Chi không bao giờ nhìn ngó lung tung, sau khi vào cửa, tầm mắt cô chỉ tập trung vào một khoảng thảm trải sàn đơn sắc trước mặt.
“Giám đốc Tưởng, cà phê đã pha xong rồi ạ.”
Nghe vậy, người đàn ông vẫn cúi đầu làm việc, chiếc bút máy Montblanc đặt riêng trên tay không hề khựng lại lấy một giây.
Anh bình thản ra lệnh: “Cứ để đó đi, chỉnh lại cửa sổ.”
Dương Hòa Chi thoáng chút ngỡ ngàng, quy trình này không giống với mọi khi. Thông thường, sau khi đặt cà phê xuống là cô sẽ được cho phép rời đi ngay.
Nhưng tác phong nghề nghiệp khiến cô chỉ mất hai giây để phản ứng. Cô bước thẳng đến bên cửa sổ, mở ngăn kéo tủ đứng lấy điều khiển từ xa, nhấn nhẹ một cái, mặt kính lập tức chuyển sang chế độ làm mờ.
Nếu chỉ là báo cáo công việc thông thường thì không cần đến bước này.
Vậy nên, vị Giám đốc Tưởng trước mặt chắc chắn có chuyện quan trọng muốn nói với cô.
Nhưng một “bình hoa di động” mà ai nấy sau lưng đều mỉa mai như cô, thì có chuyện gì quan trọng đến mức không thể để lọt ra ngoài cơ chứ?
Trong phút chốc, mọi thứ bên ngoài văn phòng như bị ngăn cách hoàn toàn. Dương Hòa Chi hơi căng thẳng, ngón tay cuộn lại, theo bản năng khẽ vân vê ống tay áo vest.
…
Tưởng Trạch Phú ngước mắt lên, ánh nhìn bình thản lướt qua người phụ nữ đang đứng trước bàn làm việc.
Dương Hòa Chi đành phải cứng đầu nhìn lại sếp mình và rồi cô chạm phải một đôi mắt sâu thẳm.
Từ nhỏ đến lớn, nhờ nhan sắc quá đỗi xuất chúng, cô đã quen với việc bị vô số người nhìn ngó, đây là sự thật không cần phải khiêm tốn phủ nhận. Ở trong môi trường này lâu ngày, cô cũng không còn vì ánh mắt của người khác mà tỏ ra rụt rè, tự ti hay mất đi phong thái.
Nhưng lúc này, Dương Hòa Chi không khỏi thầm nghĩ: Ánh mắt của vị cấp trên này thật sự rất khác với những người khác.
Anh chỉ nhìn vậy thôi, không có vẻ gì là đang thưởng thức cái đẹp, cũng chẳng chút kinh ngạc.
Giống như anh đang xem xét một món đồ, dù nó xinh đẹp hay thô kệch thì cũng chỉ là vật ngoài thân. Dương Hòa Chi hiếm khi thấy tò mò về kết quả đánh giá từ ánh mắt ấy.
“Cô rất đẹp.” Anh thu lại tầm mắt, trầm giọng lên tiếng.
Dương Hòa Chi bất ngờ đến lặng người. Cô chợt cảm thấy đây không đơn thuần là một lời khen ngợi, mà giống như đang ám chỉ điều gì đó.
Rõ ràng cô vào làm tại Hằng Tuyền là nhờ mối quan hệ với Tưởng Lăng Vũ. Người đàn ông trước mặt vừa là sếp trực tiếp, vừa là anh trai ruột của bạn trai cô, nên tất nhiên cô đã tìm hiểu kỹ về lý lịch của anh.
Tưởng Trạch Phú năm nay hai mươi chín tuổi, là con trai trưởng của chủ tịch tập đoàn họ Tưởng, hiện đang công tác tại Bất động sản Hằng Tuyền thuộc tập đoàn. Anh từng xuất hiện trên một số bài báo và phỏng vấn tài chính, phong thái làm việc đĩnh đạc, đúng mực, hoàn toàn không có bất kỳ scandal hay tai tiếng nào.
Làn da anh trắng trẻo, ngũ quan góc cạnh sắc nét, xương chân mày đầy đặn hài hòa. Đôi mắt anh hơi dài, nếp mí sâu, đuôi mắt bằng phẳng nhưng hơi nhếch lên một chút.
Hiếm khi Dương Hòa Chi dám nhìn thẳng vào đối phương như thế. Đa phần cô đều cúi đầu lúc vào phòng và cũng cúi đầu khi đi ra. Nhưng lúc này, chỉ vì một câu “Cô rất đẹp” của anh, cô mới hơi ngạc nhiên mà ngẩng đầu nhìn anh.
Khi làm việc, trên sống mũi Tưởng Trạch Phú luôn đeo một cặp kính gọng vàng thanh mảnh. Yết hầu nổi rõ trên cổ anh nằm ngay sát chiếc cúc áo đầu tiên của chiếc sơ mi may đo cao cấp. Bộ vest trên người anh được là phẳng phiu, gần như không có lấy một nếp nhăn, nút thắt cà vạt nằm ngay ngắn chính giữa.
Vừa mang vẻ “cấm dục” chuẩn mực, vừa điển trai ngời ngời, nhưng lại quá mức thu hút.
Đây chính là nhận xét của Dương Hòa Chi về anh: Hoàn toàn trái ngược với phong cách của cậu em trai Tưởng Lăng Vũ.
Với thân thế và địa vị như vậy, cô tin rằng anh chắc chắn không thiếu phụ nữ vây quanh và những người đẹp cực phẩm cũng chẳng ngoại lệ. Cô đã không dưới một lần nghe Tưởng Lăng Vũ kể về việc anh trai mình từng được các minh tinh hay người mẫu nổi tiếng chủ động tiếp cận ra sao.
Suốt một tháng qua, cô đã lên tầng 47 không biết bao nhiêu lần, nhưng Tưởng Trạch Phú hầu như chưa bao giờ nhìn thẳng vào cô lấy một lần.
Cô tự biết mình chẳng phải hạng mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành gì, trong mắt một người đàn ông ở đẳng cấp này, nhan sắc của cô chắc cũng chẳng khác gì cô trợ lý Trần ở phòng bên cạnh.
Trước lời khen ngợi đường đột như vậy, cô cảm nhận được dường như đối phương vẫn còn vế sau chưa nói hết.
Cô khẽ rủ mi mắt, chỉ cung kính đáp lại: “Giám đốc Tưởng quá khen rồi ạ.”
Người đàn ông bỗng bật cười khẽ một tiếng. Anh nhướng mi, ánh mắt sau lớp kính cận lướt qua từng phần trên gương mặt thanh tú của người phụ nữ trước mặt, xuống chiếc cổ cao thanh mảnh, vòng một căng đầy lấp ló sau cổ áo vest, rồi đến vòng eo thon gọn, và cuối cùng là bờ mông cùng đôi chân dài thẳng tắp.
Giọng điệu của anh vương chút ý vị bỡn cợt:
“Không hề quá khen, thư ký Dương hoàn toàn xứng đáng với lời khen đó.”
Tưởng Trạch Phú tựa lưng vào chiếc ghế xoay giám đốc, dáng vẻ có chút lười nhác.
“Có thể khiến em trai tôi mê mẩn đến mức thần hồn điên đảo, bản lĩnh của cô đương nhiên là hơn người.”
Dương Hòa Chi hít sâu một hơi, tình cảnh lúc này tựa như một bóng đen đang chậm rãi bao trùm lấy cô. Những ngón tay giấu dưới ống tay áo siết chặt thành nắm đấm, dây thần kinh não bộ lập tức căng như dây đàn.
Đi cửa sau thì luôn phải trả giá, cái ngày này cuối cùng cũng đã đến.