Ánh nắng ban mai vừa trải dài qua bức tường kính toàn cảnh của văn phòng Tổng giám đốc tầng 46, Dương Hòa Chi xách túi bước vào khu làm việc. Mông còn chưa kịp ngồi ấm chỗ, máy tính trên bàn đã hiện lên thông báo đỏ rực từ ứng dụng Wechat doanh nghiệp.
Cô khẽ giật mình, cái sống lưng vốn đang uể oải vì thiếu ngủ lập tức căng ra, dựng thẳng tắp. Cảm giác lo âu ập đến bất ngờ này rất giống với những đêm hồi còn làm nghiên cứu sinh, mỗi khi nhận được tin nhắn của giáo viên hướng dẫn — khoảnh khắc màn hình sáng lên, tim cô lại vô thức lỗi đi nửa nhịp.
Dương Hòa Chi đã quá quen với nỗi lo âu luôn bám đuổi như hình với bóng này. Từ lúc bắt đầu có nhận thức, cô đã giống như một chú linh dương luôn phải đi trên dây: thuở nhỏ thì sợ ba mẹ, đi học thì sợ thầy cô, giờ đi làm rồi lại sợ lãnh đạo.
Ví dụ như khi cô thi được 98 điểm, tất cả mọi người sẽ chỉ hỏi 2 điểm kia rơi mất ở đâu, chứ chẳng ai bận tâm cô đã nỗ lực thế nào để giành được 98% còn lại đó.
Mỗi khi có một ánh mắt kỳ vọng đặt lên vai, cô đều cảm thấy nặng tựa nghìn cân. Cô sợ mình hoàn thành nhiệm vụ không đủ xuất sắc, sợ không đạt được kỳ vọng của mọi người để rồi phải nhận về những lời khiển trách.
Ánh sáng trắng từ màn hình máy tính hòa cùng nắng sớm rọi lên khuôn mặt cô, làm hiện rõ lớp lông măng mịn màng bên má, khiến cả người cô như được bao phủ bởi một vầng sáng ấm áp.
Dương Hòa Chi uể oải nhấn mở thanh thông báo.
Trợ lý Trần nói chuyện lúc nào cũng ngắn gọn, súc tích như một nhát dao phẫu thuật, chuẩn xác đâm thủng chút tâm lý cầu may cuối cùng của cô.
“Hội nghị thượng đỉnh tại Quảng Châu ngày mai, giám đốc Tưởng chỉ định cô đi cùng.”
Đầu ngón tay khựng lại trên bàn phím, Dương Hòa Chi nhíu chặt mày.
Cô thừa hiểu tầm quan trọng của hội nghị lần này đối với công ty. Ngay cả bản PPT thuyết trình mà Giám đốc tài chính phải thức trắng đêm để chỉnh sửa cũng dài gần 200 trang, dày đặc các bảng biểu chu kỳ. Trong đó, tỷ lệ cho thuê thực tế của 26 khu phức hợp thương mại Hằng Tuyền còn là do cô và một thư ký khác phải đích thân chạy đôn chạy đáo khắp nơi để xác nhận với các bên đầu tư.
Nhưng vấn đề ở chỗ, cô nhớ rõ danh sách đi cùng được công bố trên hệ thống nội bộ tuần trước chỉ có tên Trợ lý Trần và Thư ký trưởng họ Tống. Trong danh sách đó hoàn toàn không có tên một thư ký hành chính mới vào làm chưa lâu như cô. Với một cuộc họp cấp cao tầm cỡ thế này, cô cũng chưa hề có chút kinh nghiệm phục vụ nào.
“Trợ lý Trần, lịch trình xác nhận tuần trước là Thư ký trưởng Tống đi mà ạ…” Cô cân nhắc kỹ lưỡng mới gõ ra nửa câu dò hỏi.
Phía trên khung trò chuyện lập tức hiển thị dòng chữ “Đối phương đang nhập…”, câu trả lời của Trợ lý Trần mang theo vẻ khéo léo, đẩy đưa của một người thâm niên: “Ồ, cô còn chưa biết sao, cặp song sinh nhà Tống Nhã Như gần đây bị thủy đậu, giám đốc Tưởng đã phê chuẩn cho cô ấy nghỉ phép rồi.”
Dương Hòa Chi: “...”
Cô nhắm mắt lại trước màn hình trắng xóa, sau đó đưa mắt đảo qua một lượt những vị thư ký bản lĩnh đang ngồi trong văn phòng Tổng giám đốc. Những người này đều là bậc tiền bối đại thụ so với một lính mới tò te như cô.
Thư ký trưởng Tống nghỉ thì nghỉ thật đấy, nhưng một sự kiện lớn như hội nghị thượng đỉnh này liệu có đến lượt cô không?
Cảnh tượng xoay xở với ông chủ nhà máy xi măng Ngân Phong hôm thứ Sáu tuần trước lại hiện ra trước mắt — khi cô đẩy bản báo cáo kiểm định chất lượng qua mặt bàn gỗ đàn hương, sếp của cô đã dùng một ánh mắt đầy hứng thú, quét qua khuôn mặt cô như một chiếc máy X-quang.
Dương Hòa Chi không khỏi đồn đoán, chẳng lẽ Tưởng Trạch Phú lại đang định dùng chiêu trò gì để dằn mặt cô nữa đây.
…
Chuyên viên bộ phận hành chính làm việc cực kỳ nhanh gọn.
Chuyến bay khởi hành vào buổi tối mà mới 2 giờ chiều họ đã gửi thẻ lên máy bay điện tử cho cô.
Chuyến bay mang số hiệu CA1311, dự kiến hạ cánh xuống sân bay quốc tế Bạch Vân, Quảng Châu lúc 1 giờ sáng.
Khách sạn nơi đoàn lưu trú nằm ngay trong khuôn viên của trung tâm hội nghị.
Điều này đồng nghĩa với việc đêm nay cô phải bay xuyên qua nửa chiều dài đất nước, chỉ có thể chợp mắt vỏn vẹn ba bốn tiếng đồng hồ trước khi phải bước vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu cho kỳ hội nghị sắp tới.
Vì có Trợ lý Trần gánh vác việc chính nên Dương Hòa Chi vẫn chưa cảm thấy quá hoang mang. Cô ngây thơ nghĩ rằng mình chỉ cần giữ nụ cười chuyên nghiệp, đứng sau lưng Tưởng Trạch Phú để đưa ly rượu cho anh là đủ.
Đúng lúc đó, hòm thư lại hiện thông báo mới, là một tệp tin nén do Trợ lý Trần gửi tới. Dương Hòa Chi thản nhiên nhấn mở, để rồi ngay lập tức chết lặng.
Hội nghị kéo dài ba ngày, lịch trình dày đặc các diễn đàn phụ về trí tuệ nhân tạo và hàng loạt cuộc họp kín giữa chính quyền và doanh nghiệp bất động sản. Ngoài ra còn có bài diễn thuyết dài 15 trang mang tên Cải tạo đô thị cũ — Phát triển thương mại cộng đồng gắn liền với mạng lưới đường ống ngầm mà Tưởng Trạch Phú sẽ đại diện tập đoàn họ Tưởng trình bày.
Đây chắc hẳn là bài do chính tay Tưởng Trạch Phú viết.
Cô lướt qua một lượt, thầm cảm thán sếp đúng là sếp, cách dùng từ và tư duy logic trong bài viết này ở một đẳng cấp cao hơn hẳn so với bản thảo mà Trợ lý Trần viết hộ anh trong lễ cắt băng khánh thành lần trước.
Chưa hết, còn có vài tài liệu khác bao gồm ảnh chụp và ŧıểυ sử sơ lược của hơn một trăm nhân vật quan trọng.
Chẳng hạn như tập đoàn Khải Đức — đối thủ truyền kiếp của Hằng Tuyền cũng có tên trong danh sách tham dự lần này.
Doanh nghiệp có vốn Hồng Kông này vừa đấu giá thành công lô đất ven kênh đào ở ngoại ô Thông Châu vào tháng trước, hiện đang giữ mối quan hệ rất nồng ấm với các lãnh đạo bên Cục Đất đai.
Trợ lý Trần đã rất chu đáo khi ghi chú sẵn mọi thứ, yêu cầu cô trong ngày hôm nay phải ghi nhớ cơ bản toàn bộ nội dung này. Nếu đến lúc đó xảy ra sơ suất gì, người mất mặt sẽ là cả công ty.
Dương Hòa Chi: “...”
Cô bắt đầu cảm thấy đầu óc choáng váng, nhưng chỉ còn cách bấm bụng mà làm, cô gửi tất cả tài liệu sang máy in.
Nhìn xấp giấy A4 dày cộm, Dương Hòa Chi vò đầu bứt tai đầy phiền muộn, rồi bắt đầu nhanh chóng phân loại, dùng kẹp giấy cố định từng xấp tài liệu để tiện cho việc học thuộc lòng.
Mọi thứ quá nhiều và phức tạp, quan trọng nhất là cô chẳng mấy am hiểu về những mảng này.
Chỉ cần nhẩm tính tốc độ đọc, Dương Hòa Chi đau đớn nhận ra rằng ba bốn tiếng nghỉ ngơi sau khi xuống máy bay vào rạng sáng mai coi như cũng tan thành mây khói.
Chú chó bông mà Tưởng Lăng Vũ tặng đặt trên bàn làm việc đang dùng vẻ mặt đáng yêu nhìn chủ nhân. Nhưng dưới góc nhìn của Dương Hòa Chi lúc này, cô lại thấy biểu cảm của nó thấp thoáng vẻ thương hại.
Đến nước này, cô cuối cùng cũng tin rằng chuyến công tác lần này không hề tình cờ chút nào. “Ma vương” ở tầng 47 mặc ù chẳng hề lên tiếng, nhưng dường như đang dùng đôi mắt nhìn thấu tâm can kia để hành hạ cô từng phút từng giây.
Điện thoại trên bàn rung lên, Dương Hòa Chi mở ra xem, là Lý Mãn Xuân gửi tới một đường link bài viết về dưỡng sinh:
“Khủng hoảng rụng tóc do thức đêm ở tuổi 20 — Bạn sẽ hói đầu lúc nào không hay.”
...
Dương Hòa Chi dở khóc dở cười, lập tức mở ứng dụng Taobao, đặt mua liền hai thùng viên vừng đen tẩm bổ.