Ngọc Quý Gả Thay

Chương 40

Trước Sau

break

Trần Linh Châu mặc kệ Lý Tế có bản lĩnh gì, nàng sảng khoái trở về Tây viện, nha hoàn thấy nàng về, vội bưng bữa tối lên.

Món ăn dọn lên đều là đồ chay thanh đạm, nhưng Trần Linh Châu tưởng tượng đến dáng vẻ Lý Tế phải đối phó với Doãn nhị thái thái, trong lòng vui vẻ, bất giác ăn thêm nửa bát cơm.

Tử Tô đứng bên cạnh ấp a ấp úng nói: “Tiểu thư, nô tỳ cảm thấy, có lẽ... có lẽ nô tỳ đã bán đứng người rồi.”

Trần Linh Châu dừng đũa, nhìn về phía Tử Tô.

Tử Tô xưa nay trung thành, chuyện gì có thể khiến nàng ta bán đứng mình?

Tử Tô cắn môi, thành thật khai báo: “A Chuyết lúc trước hỏi nô tỳ, bảo là Thế tử sai cậu ta hỏi, hỏi tiểu thư thích ăn món gì nhất, nô tỳ tưởng Thế tử quan tâm tiểu thư, nên mới nói chuyện tiểu thư thích ăn thịt dê nhất cho A Chuyết biết. Tiểu thư, nô tỳ sai rồi.”

Thì ra là vậy.

Nàng đã bảo mà, sao Lý Tế lại biết nàng thích ăn thịt dê nướng.

“Không trách em, em làm sao biết được đó là cái bẫy chứ.”

Trách thì trách tên Lý Tế kia quỷ kế đa đoan.

Tử Tô vẫn rất áy náy, hối lỗi nói: “Tiểu thư... sau này... sau này nô tỳ không dám nói lung tung nữa...”

Trần Linh Châu cười nói: “Không phải chuyện gì to tát, sau này cẩn thận hơn là được. Nhưng em phải nhớ, đừng dễ dàng coi người khác là người mình, cho dù là cái tên ngốc nghếch A Chuyết kia cũng phải đề phòng.”

Nàng gắp một miếng đậu phụ, “Mặc dù đồ chay cũng ngon lắm.”

Ngày hôm sau, nàng thong thả dùng bữa sáng, đi dạo vài vòng trong sân, rồi mới chậm rãi tản bộ sang Đông viện.

“Thế tử, đêm qua ngủ ngon giấc không?” Nàng cười cười “quan tâm” hỏi.

Chắc không phải tức đến mức mất ngủ đấy chứ?

Lý Tế không nói gì, quay đầu nhìn nàng, mỉm cười nhẹ.

Nàng đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ, cúi đầu bắt đầu chép kinh.

Vì tâm trạng tốt, nàng hạ bút như có thần trợ, hai canh giờ sau, đã chép xong một cuốn kinh mỏng.

“Chép xong rồi, đợi mực khô ta sẽ mang đến cho tổ mẫu.”

Vốn không trông mong hắn đáp lời, không ngờ hắn lại nở nụ cười, “Vất vả cho nàng rồi.”

Thấy thái độ hắn hòa nhã, Trần Linh Châu không khỏi có chút ngạc nhiên, tên này không so đo chuyện hôm qua nữa sao? Sao lại hòa nhã dễ gần thế này?

Trong lòng nghi ngờ, còn có chút bất an, nhưng lại không biết chiêu sau đó của hắn là gì, chỉ đành đặt bút xuống, ra sân thư giãn gân cốt.

Đi được một lúc, nàng bỗng cảm thấy dưới giàn nho có gì đó không đúng.

Hình như thiếu thiếu cái gì đó.

Đi thêm hai bước nữa, nàng kịp nhận ra.

Xích đu! Nơi ngày thường treo chiếc xích đu, giờ chỉ còn trơ trọi hai dây nho rủ xuống, đung đưa theo gió xuân.

Nàng vội gọi Hạnh Nhi đến hỏi: “Xích đu đâu? Đi đâu mất rồi?”

Hạnh Nhi ấp úng nói: “Thế tử, Thế tử bảo tháo dỡ rồi ạ.”

“Tháo rồi? Tại sao lại tháo?”

Tuy miệng hỏi vậy, nhưng trong lòng nàng thừa biết, còn có thể là tại sao nữa?

Hạnh Nhi ấp úng nửa ngày, cũng chẳng nói ra được lý do gì.

Trần Linh Châu cũng không làm khó Hạnh Nhi, bước đi như gió đến trước mặt Lý Tế, gió nàng tới theo thậm chí còn làm tà áo Lý Tế khẽ bay lên: “Thế tử, nghe nói là chàng sai người tháo xích đu trong sân đi rồi?”

“Ừ.” Lý Tế gật đầu, mỉm cười nhìn nàng, kéo dài giọng nói: “Cái xích đu đó lâu năm không sửa chữa, ta sợ làm nàng ngã, nên sai người tháo đi rồi, thiếu phu nhân không có ý kiến gì chứ?”

Có ý kiến. Ý kiến lớn lắm đấy. Cái gì mà lâu năm không sửa, cái xích đu đó rõ ràng là đồ mới!

Nàng hít sâu một hơi nói: “Vậy khi nào thì lắp cái mới vào?”

“Thiếu phu nhân rất thích cái xích đu đó sao?” Hắn cười nhạt, “Không cần vội, ta đã sai người đặt làm cái mới rồi, khi nào làm xong thì lắp vào.”

Khỏi phải nói, “khi nào” này chính là “không bao giờ”.

Trần Linh Châu tức đến sôi máu.

Lý Tế cười như không cười nhìn nàng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc