Ngọc Quý Gả Thay

Chương 13

Trước Sau

break

Hai nha hoàn là người hiểu nàng nhất, vừa nhìn dáng vẻ này của nàng là biết ngay nàng đã có cách rồi.

Phục Linh cười nói: “Tiểu thư lại nghĩ ra diệu kế gì rồi phải không?”

Trần Linh Châu đáp: “Diệu kế thì cũng không hẳn, ta chỉ nghĩ, đàn khúc thì chúng ta đàn ngược lại, có lẽ mùi vị cũng nên như thế, nếu mùi thơm đã không đánh thức được chàng, vậy thì chúng ta đổi sang mùi thối.”

Hai nha hoàn nhất thời lộ vẻ mặt kỳ quái, Trần Linh Châu nhìn qua là biết các nàng hiểu sai rồi, quả nhiên Tử Tô ấp a ấp úng nói: “Tiểu thư, người không phải... không phải là muốn... muốn cho Thế tử ngửi... ngửi... ngửi phân đấy chứ?”

Trần Linh Châu trừng mắt nhìn nàng ta: “Trông ta giống người xấu xa thế sao?”

Tử Tô vội chối, Trần Linh Châu lại xoa cằm gật gù: “Có điều, đề nghị này của em cũng không phải là không thể cân nhắc. Tử Tô à, sau này Thế tử tỉnh lại, ta sẽ nói cho chàng biết diệu kế này là do em đề xuất, để chàng nhớ trọng thưởng cho em…”

Sắc mặt Tử Tô biến đổi, vội xua tay nói: “Tiểu thư, nô tỳ không có ý đó, đây không phải đề nghị của nô tỳ…”

Thấy nàng ta sắp khóc đến nơi, Trần Linh Châu phì cười: “Trêu em thôi, ta cũng phải ở trong căn phòng này mà, bộ tiểu thư của các em ngốc đến thế sao?”

Hơn nữa, cho dù cách đó hiệu quả thật, Lý Tế tỉnh lại rồi chẳng phải sẽ xử đẹp nàng sao?

Ngửi phân ư, Lý Thế tử cả đời này có bao giờ mất mặt đến thế chưa?

Tử Tô nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, dỗi nói: “Tiểu thư chỉ giỏi trêu nô tỳ thôi!” Rồi lại tò mò hỏi: “Vậy, tiểu thư định lấy cái gì cho Thế tử ngửi?”

Trần Linh Châu ngẫm nghĩ một chút, đếm ngón tay tính: “Thứ hôi thối thì có nhiều lắm, nhất thời thật khó lựa chọn. Trước tiên cứ thử đậu phụ thối xem sao, cá ươn, tôm ươn, dưa muối khú, củ cải thối cũng chuẩn bị sẵn, trứng ung... cũng được.”

Nghĩ đến mùi của mấy thứ này, nàng thở dài, tuy là để Lý Tế ngửi, nhưng bản thân nàng cũng khó tránh khỏi bị vạ lây, vừa rồi còn bảo mình không ngốc, xem ra cũng chẳng thông minh hơn là bao. Nghĩ kỹ lại, Trần Linh Anh và Dương Oản Nhu bảo nàng là bao cỏ ngu ngốc, ở một mức độ nào đó cũng không hẳn là oan uổng, nàng đôi khi đúng là có chút ngốc nghếch.

Tử Tô đi chuẩn bị, một lát sau quả nhiên mang về mấy thứ bốc mùi nồng nặc.

Nàng ta bịt mũi nói: “Tiểu thư, nhà bếp nghe nói người cần mấy thứ này, lại còn đòi đồ sống, mắt ai nấy đều sắp rớt ra ngoài rồi.”

Trần Linh Châu cười hề hề, nàng cũng là bất đắc dĩ thôi, vì để Lý Tế có thể tỉnh lại, đành phải thử nhiều cách một chút.

Mùi hôi thối nồng nặc khắp phòng, Tử Tô hỏi Trần Linh Châu: “Tiểu thư, chúng ta đối xử với Thế tử thế này, ngài ấy tỉnh lại có tìm chúng ta tính sổ không?”

Trần Linh Châu rút một chiếc khăn tay, bịt mũi lại, sau đó cầm miếng đậu phụ thối đưa đến dưới mũi Lý Tế thử trước, Lý Tế vẫn không động đậy.

Khẩu vị nhẹ không được, đành phải dùng khẩu vị nặng thôi. Nàng đặt con cá ươn dưới mũi Lý Tế, còn mình thì ngoảnh đầu đi cố gắng tránh xa con cá ra một chút, “Tính sổ cái gì chứ, chúng ta đều là muốn tốt cho chàng mà.”

Nói thì nói vậy, thực ra trong lòng nàng cũng không chắc chắn lắm, nhỡ đâu Lý Tế lại là kẻ hẹp hòi như vậy thì sao.

Nhưng bất luận như thế nào, tỉnh lại tính sổ vẫn tốt hơn là hắn mãi vẫn không dậy.

Ngoài việc không muốn làm quả phụ, trong thâm tâm nàng đã sớm coi mình là đại phu, đại phu vốn có trách nhiệm cứu người trị bệnh, cho dù Lý Tế không phải là phu quân của nàng, cho dù tỉnh lại hắn có tìm nàng tính sổ, nàng vẫn muốn cứu hắn tỉnh lại.

Việc bẩn việc mệt không thể để mình tiểu thư làm, hai nha hoàn Tử Tô, Phục Linh cũng học theo Trần Linh Châu dùng khăn bịt mũi, nín thở chịu đựng mùi hôi thối, tiến lên hai bước bưng dưa khú, củ cải thối ghé sát vào Lý Tế.

Ba chủ tớ người nhìn ta, ta nhìn người, nhìn bộ dạng buồn cười của nhau mà không nhịn được cười phá lên, sợ tiếng cười to quá người khác nghe thấy, lại vội vàng kìm nén lại.

Đang bận rộn thì Hạnh Nhi báo Sở đại phu đến.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc