Ngoan Đi Nào, Bệnh Kiều Trà Xanh Của Ta!

Chương 45

Trước Sau

break

Có lẽ vì quá kinh hãi, nên Úc Thiển Thiển không kịp hét lên ngay, phải mất hai giây sững sờ thì cô ta mới phát ra tiếng thét chói tai, âm thanh sắc bén xé toạc không trung.

Hoàn toàn không còn chút phong thái tiểu thư danh môn nào nữa.

Úc phu nhân cũng tái mặt vì sợ, vội vàng lao tới xem xét con gái, khiến cả phòng ăn lập tức trở nên hỗn loạn.

Úc Cửu Tư thờ ơ liếc qua khung cảnh rối ren ấy, lặng lẽ ôm Đại Hoàng rời khỏi nhà họ Úc.

Cô còn bận đi ăn chiếc sandwich “bự chà bá” của mình đó.

Chỉ là Úc Cửu Tư không ngờ rằng, con đường đi ăn sandwich hôm nay lại gập ghềnh đến vậy.

Bởi vì cô… bị ăn vạ!

Úc Cửu Tư ôm Đại Hoàng, cúi nhìn người người đàn bà đang ngồi bệt dưới đất, vừa khóc lóc vừa túm chặt ống quần cô không buông, môi mím chặt.

“Trời ơi là trời, tôi không sống nổi nữa rồi! Đồ gia truyền đó là tiền cứu mạng của cháu tôi mà! Giờ thì vỡ tan thế này rồi, cháu tôi biết sống sao đây hả!”

Người đàn bà khóc lóc thảm thiết, lúc thì ngửa mặt kêu trời, lúc thì lại đấm ngực giậm chân, vẻ mặt bi ai đến đâu thì tay kéo ống quần Úc Cửu Tư cũng chặt đến đó.

Rõ ràng là bà ta đã quá quen với kiểu ăn vạ này rồi.

Úc Cửu Tư một tay ôm Đại Hoàng, tay kia thì giữ chặt cạp quần, gương mặt mềm mại phủ một tầng u ám.

Cô chỉ đơn giản là đi bộ trên phố thôi, không ngờ người đàn bà này lại đột ngột ôm một cái bình cũ nát mà lao thẳng về phía cô.

Cô né sang một bên, thì bà ta lập tức ôm cái bình ngã nhào xuống đất, tiếng vỡ vang lên vô cùng chói tai.

Và rồi, cảnh tượng trước mắt liền xuất hiện.

[Tiểu chủ nhân… chúng ta bị ăn vạ rồi sao?]

Đại Hoàng rúc vào lòng cô, nhỏ giọng hỏi, đôi mắt chó tròn xoe đầy tò mò.

“Ừ.”

Úc Cửu Tư lạnh nhạt nhìn người đàn bà đang khóc ngày càng lớn tiếng dưới chân mình.

Xung quanh dần dần tụ tập không ít người. Dưới màn “bi kịch” được diễn hết sức nhập tâm kia, ánh mắt mọi người nhìn Úc Cửu Tư đều mang theo vẻ trách móc.

Tiếng bàn tán rì rầm nổi lên khắp nơi, đám đông vây kín hai người, chật như nêm cối.

“Tôi đã tìm chuyên gia giám định rồi, đồ gia truyền nhà tôi ít nhất cũng bán được ba mươi vạn đấy. Hôm nay cô bắt buộc phải bồi thường cho tôi số tiền đó!”

Nghe đến con số lớn như vậy, những người xung quanh đồng loạt hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn Úc Cửu Tư dần chuyển sang vẻ thương hại.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc