Ngoan Đi Nào, Bệnh Kiều Trà Xanh Của Ta!

Chương 38

Trước Sau

break

Úc Cửu Tư dừng động tác dỗ người, nghi hoặc chớp mắt nhìn hắn.

“Khóe miệng em dính kem bơ rồi.” Tang Vọng ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn khuôn mặt nhỏ đang ngây ra của cô, thản nhiên nói.

Úc Cửu Tư: “!”

Sau khoảnh khắc chấn động, cô luống cuống kéo vội mẩu bơ dính trên tóc đối phương xuống, tiêu hủy chứng cứ ngay tại chỗ. Nhưng vừa giơ tay định lau sạch phần bơ còn dính bên miệng mình, thì cổ tay thon trắng đã bị nắm lấy.

Một bóng người đổ xuống, xúc cảm mềm mại, ấm áp, hơi ướt bất ngờ chạm lên môi cô.

Úc Cửu Tư hoàn toàn ngây người.

Khuôn mặt nhỏ trắng hồng sững sờ, ánh mắt tràn đầy kinh hãi, dáng vẻ ngốc nghếch ấy trông đáng yêu đến cực điểm.

Tang Vọng nửa ôm lấy thân thể mềm mại trong tay, không chút để tâm mà nắm lấy bàn tay nhỏ của cô vuốt ve, giọng nói hạ thấp, trầm khàn:

“Quai Quai là không muốn rời đi, hay là không thể rời đi?”

Úc Cửu Tư giơ ngón tay lên, đưa ra con số hai.

“Là do nhà họ Úc sao?” Tang Vọng nói thẳng, một câu trúng đích.

Úc Cửu Tư gật đầu.

Là vì do nhân quả huyết thống với nhà họ Úc, nên cũng xem như là bởi vì nhà họ Úc đi.

Sắc mặt Tang Vọng lập tức trầm xuống.

Quả nhiên là vậy. Nhất định là nhà họ Úc đã dùng thứ gì đó để uy hiếp cô gái nhỏ, bằng không đã bị đối xử đến mức này, thì sao cô vẫn không chịu rời đi?

“Để tôi giúp em giải quyết, được không?”

Trong mắt Tang Vọng lóe lên tia tối lạnh, giọng nói hạ thấp, mang theo ý dỗ dành.

Dám đối xử với cô gái của hắn như thế, nhà họ Úc tuyệt đối không thể giữ lại. Chỉ là trước hết, hắn cần xác định rõ lập trường của cô gái nhỏ đã.

Nhân quả huyết thống… cậu không giải quyết được chuyện đó đâu.

Úc Cửu Tư nhìn hắn một cái, vô cùng thành thật lắc đầu.

Nhưng trong mắt Tang Vọng, hành động ấy lại biến thành dáng vẻ cô gái nhỏ không muốn hắn động đến nhà họ Úc. Hắn khẽ nhíu mày, như đang suy nghĩ điều gì đó.

Cô vẫn quá đơn thuần và mềm lòng.

Úc Minh Thành, tuy hắn không tiếp xúc nhiều với người này nhưng cũng có nghe qua đôi chút về ông ta, đây tuyệt đối là hạng đàn ông giả tạo vô cùng. Úc thị… e rằng cũng chẳng sạch sẽ đến đâu.

“Không sao!” Tang Vọng thu lại vẻ sắc bén trong mắt, giọng nói cũng dịu đi, còn mang theo vẻ cưng chiều và bảo đảm. 

“Không rời đi thì không rời đi. Dù cho trời có sập xuống, thì cũng có tôi che cho em mà!”

Vốn là người đã sớm nhìn thấu bản chất của nhà họ Úc, một lòng muốn cắt đứt thân duyên để đoạn tuyệt hoàn toàn với đám người dơ bẩn đó, nhưng giờ nghe Tang Vọng nói vậy thì Úc Cửu Tư lại ngơ ngác:

“?”

Cuối cùng, Tang Vọng dùng chính củ cải mà Úc Cửu Tư vừa gặm dở ra để làm món thịt kho tàu. Biết cô gái nhỏ ăn khỏe, hắn còn làm thêm một đĩa cá hấp cùng vài món ăn kèm.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc