Ngoan Đi Nào, Bệnh Kiều Trà Xanh Của Ta!

Chương 35

Trước Sau

break

Giọng nói khàn thấp, lười biếng, mang theo ý vị quyến rũ như tiếng thì thầm của hải yêu, khẽ vang bên tai.

Bị mê hoặc, củ cải nhỏ nào đó ngơ ngác gật đầu. Bàn tay nhỏ đặt trên má hắn lại không nhịn được vuốt ve thêm mấy lần.

Thích!

Thích đến mức không chịu nổi!

Trân bảo của cô… quả thật càng ngày càng xinh đẹp rồi!

Củ cải nuôi trân bảo, siêu cấp kiêu ngạo.jpg

Tang Vọng bỗng bật cười, ôm lấy cô gái nhỏ ngoan ngoãn đáng yêu, nghiêng đầu hôn nhẹ bên tai cô một cái. Thanh âm trầm thấp, êm tai, mang theo ý cười rõ rệt:

“Ừm, tôi cũng thích!”

Đại Hoàng đang quỳ rạp dưới đất lặng lẽ nhìn hai người, gương mặt chó đơ như tượng.

Bầu không khí này… có phải hơi sai sai rồi không?

“Ục ục ục”

Một tiếng kêu xấu hổ vang lên.

“Đói à?” Tang Vọng liếc nhìn bụng cô gái trước mắt, trong mắt mang theo ý cười.

Úc Cửu Tư ôm bụng không đáp, chỉ mở to đôi mắt trông mong nhìn hắn.

“Đợi một lát nhé!” Tang Vọng dịu giọng dặn dò, xoay người đi vào phòng thay đồ. Hai phút sau, hắn thay một bộ đồ ở nhà rộng rãi, mềm mại rồi bước ra.

Khoác lên người bộ đồ ở nhà, cả người Tang Vọng liền bớt đi vài phần sắc bén và kiêu ngạo thường ngày, đường nét lông mày dịu xuống, trông giống như một anh chàng nhà bên hiền lành, vô hại vậy.

Hắn quay lại bàn sách, bế cô gái đang ngoan ngoãn ngồi trên bàn lên, rồi sải bước xuống lầu.

Tầm mắt được nâng cao, Úc Cửu Tư nghiêng đầu, ôm lấy đầu Tang Vọng, nhẹ nhàng tựa vào hắn, dáng vẻ lười nhác uể oải như một con mèo béo.

Không vì lý do gì khác, chỉ đơn giản là cô đói thôi!

Người trong Bắc Uyển không ít, nhưng Tang Vọng không thích có quá nhiều người kè kè bên cạnh mình. Nên bình thường trong nhà chính chỉ có Lâm Sâm và dì Vân là người phụ trách nấu ăn sinh hoạt hằng ngày của hắn thôi.

Trùng hợp mấy hôm nay dì Vân không có ở đây, nên Tang Vọng chỉ có thể tự mình xuống bếp.

Đặt người xuống trong phòng bếp, hắn mở tủ lạnh, nhìn qua nguyên liệu bên trong rồi quay đầu, dịu giọng hỏi:

“Quai Quai, em muốn ăn gì?”

Úc Cửu Tư lại nhìn Tang Vọng với vẻ nghi hoặc. Vì sao Tang Bảo Bảo cứ gọi cô là “Quai Quai” mãi thế?

Rõ ràng cô là… củ cải mà.

Nghĩ vậy, cô trực tiếp với tay lấy từ trong tủ lạnh ra một củ cải trắng mập mạp, rồi chỉ chỉ củ cải.

“Muốn ăn củ cải à?” Tang Vọng thuận theo logic mà hiểu như vậy.

Úc Cửu Tư lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc chỉ vào củ cải, rồi chỉ vào chính mình, rồi cô cầm củ cải lên so sánh, kèm theo biểu cảm phong phú đến mức khoa trương.

Tang Vọng nhìn cô gái nhỏ đang khoa tay múa chân đầy khí thế, không khỏi nhớ lại video dạy thủ ngữ mà mình đã bù đầu xem cả tối qua, rồi so sánh với động tác của cô.

Nói thật, cô gái này đang khoa tay múa chân loạn xạ thì đúng hơn.

Ừm, có lẽ video hắn xem là bản lậu rồi!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc