Úc Minh Thành âm trầm liếc Úc phu nhân một cái, bày ra khí thế của chủ nhà, giọng nói lạnh lẽo, dứt khoát:
“Thân là một người mẹ, lại không có nổi khí độ của một chủ mẫu trong nhà như thế à? Sao bà có thể đuổi chính con gái mình đi như thế được chứ?”
“Em không có, em chỉ là…” Úc phu nhân bị khí thế u ám trên người Úc Minh Thành làm cho hoảng loạn, cuống quýt muốn giải thích, nhưng cuối cùng thì lại nghẹn lời không nói được gì.
Úc phu nhân trưng vẻ mặt ấm ức liếc nhìn Úc Minh Thành lạnh lùng vô tình, rồi lại hung hăng trừng mắt nhìn Úc Cửu Tư đang đứng bất động tại chỗ.
Hừ lạnh một tiếng, Úc phu nhân xoay người lên lầu.
Nhìn bóng lưng bà ta khuất dần nơi đầu cầu thang, Úc Cửu Tư hơi nhíu mày, liếc sang Úc Minh Thành, người vẫn chưa rõ đang toan tính điều gì, rồi cô ôm Đại Hoàng, xoay người chuẩn bị rời đi.
“Quay lại.” Úc Minh Thành trầm giọng gọi.
“Ta đã nói với mẹ con rồi, những lời bà ấy bảo con đi thì đều không được tính đâu.”
Ánh mắt ông ta sâu thẳm, khóa chặt lấy Úc Cửu Tư.
Úc Cửu Tư khẽ cau mày, nhưng trong lòng cô chỉ có một ý nghĩ thôi, cô muốn đi.
“Về phòng đi. Đã khuya thế này rồi, không cần thiết phải cãi nhau với mẹ con đâu. Những lời bà ấy nói đều là những lời trong lúc tức giận thôi.”
Chỉ bằng mấy câu nói hời hợt, Úc Minh Thành đã khéo léo đảo ngược trắng đen, biến Úc Cửu Tư từ kẻ bị hại, bỗng dưng chuyển thành người vô cớ gây sự, đang làm tổn thương chính mẹ ruột của mình.
Úc Cửu Tư đứng yên tại chỗ, nhìn Úc Minh Thành đang nở nụ cười nhạt với mình. Không hiểu vì sao, trong lòng cô bỗng dâng lên một luồng lạnh lẽo khó chịu.
Mất đi cơ hội rời đi, Úc Cửu Tư đành từ bỏ ý định dọn ra ngoài ngay trong hôm nay, lặng lẽ ngoan ngoãn quay về phòng mình.
Úc Minh Thành đứng dưới lầu, nhìn theo bóng lưng Úc Cửu Tư khuất dần nơi cầu thang. Nụ cười trên môi ông ta càng lúc càng trở nên quỷ dị, khiến cho người ta lạnh cả sống lưng.
Trở về phòng.
[Tiểu chủ nhân, cái lão Úc Minh Thành này nhất định là không có ý tốt gì đâu.] Đại Hoàng giơ móng vuốt lên, giọng điệu vô cùng chắc chắn.
Hôm qua ông ta còn mang dáng vẻ hận không thể giết chết tiểu chủ nhân, thế mà hôm nay lại đột ngột thay đổi thái độ, quay sang nổi giận với Úc phu nhân để bênh vực cô, thật sự là quá mức quái lạ.
“Ừ.” Úc Cửu Tư thong thả vuốt lông chó, cô tự nhiên cũng đã nhận ra điểm bất thường này, chỉ là cô vẫn chưa rõ là rốt cuộc đối phương đang tính toán điều gì thôi.
Liệu cô có thể nhân cơ hội này, một lần giải quyết dứt điểm luôn nhân quả giữa bọn họ hay không?
Bỗng nhiên Úc Cửu Tư có chút mong đợi.
Không biết là vì hôm qua bị Úc Minh Thành dọa cho sợ, hay vì những lời ông ta nói với cô đã phát huy tác dụng.
Mà sáng hôm sau, khi Úc phu nhân nhìn thấy Úc Cửu Tư, tuy bà ta vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh nhạt đó, nhưng cũng không còn nhắc đến chuyện đuổi cô đi nữa.
Chỉ là trong ánh mắt của bà ta lại phảng phất như thêm vài phần vui sướng khi người gặp họa.