Ngõ Nhỏ Thập Niên Chín Mươi Có Một Đại Mỹ Nhân

Chương 50: Từ Giai Bám Theo

Trước Sau

break

Từ Giai đi theo suốt quãng đường, thấy Phùng Yến Văn đi vào một con hẻm nhỏ, rẽ ngoằn ngoèo vào trong một hồ đồng rồi đi thêm vài bước nữa mới tới một tiểu viện.

Cư dân ở đây không giống như bên Cây Hòe Lớn.

Bên Cây Hòe Lớn là khu xây dựng sau này, vốn chẳng có quy hoạch gì, mấy năm nay mọi người cứ tự tiện cơi nới khiến bên trong chật chội hẹp hòi.

Ở đây thì là nhà dân gốc, đều là nhà một sân biệt lập, sân không lớn nhưng được chăm sóc rất ngăn nắp, bốn phía đều xây thành các luống rau, hành lá và rau hẹ mọc rất xanh tốt.

Phùng Yến Văn đi vào một trong các căn phòng rồi đóng cửa lại.

Cửa phòng đã đóng nhưng cửa sân vẫn mở.

Từ Giai theo vào, không thấy trong sân có người.

Căn phòng bên ngoài kê một chiếc tủ tivi sát tường, bên trên đặt một chiếc tivi 12 inch, phía bên kia đặt mấy chiếc ghế.

Căn phòng được dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ, chắc là bên trong còn một phòng ngủ nữa, hoàn toàn không giống như chỗ cô ta đang ở, nơi mà mỗi mét vuông đều phải tận dụng để nhét người ở.

Vừa nghe thấy trong phòng có tiếng động, Phùng Yến Văn đã đi ra, hai người chạm mặt nhau.

Phùng Yến Văn cũng nhìn thấy cô ta, sau khi bước ra thì khép chặt cửa lại: "Mày đến đây làm gì?"

Cánh cửa vang lên một tiếng "rầm", đóng chặt lại, Từ Giai còn muốn nhìn vào bên trong nhưng không được nữa.

Lần này Phùng Yến Văn lại thay một bộ quần áo mặc ở nhà, bộ này ngay cả Từ Giai cũng chưa từng thấy qua, lại là quần áo mới mua.

Từ Giai nhìn cô từ trên xuống dưới, cơn giận trong lòng lập tức bốc lên ngùn ngụt.

Dựa vào đâu mà cả nhà đang sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng, còn bà ta ở đây mua đồ mới, ở nhà lớn?

Có thể thuê căn nhà thế này, trong tay Phùng Yến Văn chắc chắn có không ít tiền.

Từ nhỏ cô ta đã không coi người thím ba này ra gì nên ăn nói chẳng thèm khách sáo, vểnh cổ lên the thé quát: "Bà có còn lương tâm không? Mẹ tôi hằng ngày làm quần quật đến kiệt sức, vừa phải đi làm vừa phải hầu hạ bà nội cơm nước, bà thì hay rồi, tự mình dọn ra ngoài sống ngày tháng tiêu dao!"

Cô ta vươn tay chộp lấy cổ tay Phùng Yến Văn.

Phùng Yến Văn muốn hất ra, nhưng Từ Giai túm rất chặt.

Thế là Phùng Yến Văn bắt đầu gỡ từng ngón tay một.

Ngón tay Từ Giai bấu rất chặt, móng tay cắm cả vào thịt của Phùng Yến Văn, không hề có ý định buông ra.

Gỡ vài cái, Phùng Yến Văn bốc hỏa, giơ tay tát cho Từ Giai một bạt tai khiến tai cô ta ong ong, Từ Giai theo bản năng ôm lấy mặt.

"Bà đánh tôi, bà mà cũng dám đánh tôi à?"

Ở đây không có Vương Mỹ Lệ che chở, Từ Giai cũng chẳng phải đối thủ của Phùng Yến Văn.

Cô ta còn định đánh trả nhưng bị Phùng Yến Văn ấn chặt lại rồi bồi thêm một cái tát nữa, lần này lực mạnh hơn hẳn, khiến Từ Giai chỉ còn biết khóc lên xé lòng.

"Bà đáng đời, đáng đời lắm."

Giọng Từ Giai rít lên, ánh mắt âm trầm gào thét: "Bà và chú ba của tôi không ly hôn nổi đâu, dù sau này có bỏ được nhau thì bà cũng thành bà già rồi, lúc đó đố mà sinh nổi con nữa, đáng đời bà cả đời không có mụn con của riêng mình."

Sắc mặt Phùng Yến Văn lập tức trắng bệch.

Năm nay cô đã ba mươi sáu tuổi rồi.

Con người ta có lẽ càng thiếu cái gì thì càng khát khao cái đó, những lời độc địa nhất mà Phùng Yến Văn nghe được trong đời chính là những lời mạt sát của gia đình này.

Từ Giai từ nhỏ đã tai nghe mắt thấy nên học được không ít, cô ta rất biết dùng câu chữ nào để đâm thọc vào chỗ đau nhất của người khác.

Đối với Phùng Yến Văn hiện tại, sự mỉa mai lớn nhất không phải là không thể sinh, mà là bị họ làm lỡ mất tuổi sinh nở tốt nhất.

Nói xong lời này Từ Giai cũng hơi hối hận, nhỡ bị bà nội biết thì cô ta tiêu đời.

Cô ta ở nhà nghe bà nội nói với chú ba rằng cứ kéo dài thời gian với bà ta vài năm, cho dù lúc đó ly hôn thì Phùng Yến Văn cũng chẳng tìm được ai tử tế nữa, dù sao Từ Giải Phóng cũng là đàn ông, bao nhiêu tuổi cũng không lo muộn.

Cho dù cuối cùng không sống nổi với nhau, họ cũng không để Phùng Yến Văn được sống yên ổn.

Ánh mắt Phùng Yến Văn lạnh đi: "Muốn làm mòn mỏi đời tôi chứ gì!"

Đúng lúc này, Từ Mộng từ bên ngoài đi vào, thấy Từ Giai ở đó liền lập tức cảnh giác.

Cô chẳng có gì để nói với Từ Giai, nhất là vào lúc này, Từ Giai đến đây chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt.

Từ Giai đối diện với ánh mắt của Từ Mộng, theo bản năng bèn chùn bước.

Tin tức xã hội vài năm trước có chuyện một người con dâu bị bán vào núi, trốn vài lần không thoát nên đành phải ngoan ngoãn, nhưng rồi không biết từ khi nào, ông bố chồng bắt đầu lâm bệnh rồi chết, một thời gian sau đến lượt người con trai, ban đầu chỉ là ăn nấm trúng độc, nhưng trên đường đưa đi bệnh viện, anh ta đột nhiên như bị trúng tà nhảy

xuống vách đá.

Mọi người đều nói là do cô con dâu làm, nhưng chẳng có chứng cứ.

Không hiểu sao vừa nghĩ tới câu chuyện đó, sống lưng Từ Giai đã lạnh toát.

Hiếm hoi lắm mới có một lần cô ta không cãi cọ, chỉ lí nhí một câu: "Tôi về đây" rồi quay người chạy mất hút.

Từ Mộng nhìn theo bóng dáng cô ta, định gọi với theo nhưng Từ Giai đã chạy xa.

Trước kia không như thế này, hồi nhỏ hai chị em chơi với nhau, Từ Mộng chịu không ít thiệt thòi, Từ Giai luôn lén đẩy cô khi người lớn không nhìn thấy, rồi khi cô chưa kịp phản ứng thì cô ta đã bù loa bù loa lên khóc trước để được che chở, lúc đó chỉ có Phùng Yến Văn là bảo vệ cô.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc