Ngõ Nhỏ Thập Niên Chín Mươi Có Một Đại Mỹ Nhân

Chương 38: Suy Nghĩ Thông Suốt

Trước Sau

break

Phùng Yến Văn lập tức hiện ra những gương mặt hiền từ trong tâm trí, nhất thời cảm thấy không còn khó chịu như thế nữa.

Người thật sự quan tâm đến mình sẽ không từng nhát một đâm dao vào tim mình.

"Thật ra em cũng thông suốt rồi, giờ em đã có Mộng Mộng, sinh hay không có quan trọng gì đâu, kẻ không có lương tâm thì con ruột cũng chưa chắc đã tốt, người có lương tâm dù không có quan hệ huyết thống cũng không hẳn là không tốt đúng không chị?"

Phùng Yến Văn thở dài một tiếng: "Trước đây em sống rất khổ cực, không nói đến việc nhà đều do một mình em làm, mà cả việc ngoài sáng trong tối em cũng phải chịu không ít ấm ức.

Tiền anh ta kiếm được cũng không đưa cho em, từ khi em mất việc, hễ mua món gì cũng phải ngửa tay xin tiền anh ta, còn phải nhìn sắc mặt anh ta nữa, những ngày tháng như vậy giờ nghĩ lại là em thấy không thể sống tiếp được."

Chị Lưu nhìn Phùng Yến Văn một cái, cảm thấy cô còn rất trẻ.

Có lẽ vì chưa từng sinh nở nên vóc dáng trông mảnh mai hơn những người cùng trang lứa.

"Em gái, cái bệnh này em đã đi khám chưa, đã uống thuốc chưa? Bây giờ trình độ y tế đã tiến bộ hơn trước rồi, cái gì cần khám thì vẫn nên khám."

Mặc dù không sinh được con không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng theo quan điểm của Chị Lưu, nếu có thể chữa thì nên cố gắng chữa.

Phùng Yến Văn thở dài: "Hồi nhỏ em từng bị rơi xuống sông vào mùa đông, bác sĩ nói là bị cung hàn, sau khi kết hôn mãi không có thai, nhà họ cũng đưa em đi khám, cũng bảo là vì nguyên nhân này.

Em có điều trị một thời gian nhưng cũng không thấy khá lên bao nhiêu, hơn nữa giờ em đã ba mươi sáu rồi, chữa khỏi rồi mới tìm đối tượng nữa thì cũng thành sản phụ lớn tuổi."

Ngày xưa tuổi kết hôn hợp pháp là mười tám, con gái nông thôn lấy chồng sớm, Phùng Yến Văn lại tìm được đối tượng kết hôn ở trong thành phố Kinh Thành, nên vừa đến mười tám là hai người đã đăng ký kết hôn rồi.

Từ Giải Phóng lớn hơn cô tám tuổi, trước đây trông khoảng cách không rõ rệt, nhưng từ sau khi qua bốn mươi là già đi trông thấy, hai người đi cùng nhau cứ như người của hai thế hệ.

Đây cũng là một trong những lý do Từ Giải Phóng không chịu ly hôn, ít nhất Phùng Yến Văn xinh đẹp, vừa mắt.

Chị Lưu kinh ngạc nói: "Em mới ba mươi sáu thôi à, tuổi còn chưa lớn mà! Những người ngày xưa không thực hiện kế hoạch hóa gia đình, sinh con đến tầm năm mươi tuổi cũng đầy ra đó.

Vừa hay em chồng chị đang làm việc trong bệnh viện, em đến tìm cô ấy khám thử rồi điều trị một chút, chúng ta không phải cứ nhắm vào việc sinh con, bệnh của phụ nữ có rất nhiều loại, điều trị một chút cũng là điều tốt."

Lần này Phùng Yến Văn không phản đối mà gật đầu đồng ý.

Chị Lưu vừa đi, Từ Mộng đã giục cô mau chóng đi tắm.

Trong nhà bây giờ chưa đốt lửa than, tắm rửa phải dựa vào nước phơi nắng, nhìn trời sắp tối rồi, còn chần chừ thì lát nữa phải tắm nước lạnh mất.

Ba nhóc tỳ đã dọn dẹp gọn gàng, dưới sự thúc giục của Từ Mộng, Lão Đại và Lão Nhị đang xách xô nhỏ giặt quần áo trước cửa, Lão Tam thì ngồi xổm bên cạnh nghịch mấy tấm bìa giấy.

Khi Chị Lưu rời đi còn thấy chúng vừa giặt vừa cười nói, mấy đứa trẻ này thật sự đã khác hẳn ngày xưa rồi, hồi trước có khi cả mấy ngày liền chúng chẳng thay quần áo.

Phùng Yến Văn nhìn trời, vội vàng đứng dậy đi tắm.

Đợi cô tắm xong bước ra, vừa vặn thấy Từ Mộng đang phơi quần áo, những giọt nước rơi lộp bộp xuống sàn, rất nhanh đã bị hơi nóng của sàn nhà bốc hơi sạch, không khí mang theo một luồng hơi nóng.

Vừa rồi nhắc đến chuyện sinh con làm cô nhớ đến một việc, Từ Mộng hồi nhỏ cũng từng bị rơi xuống nước.

"Mộng Mộng, mai mẹ con mình dậy sớm một chút, tối nay con đi ngủ sớm đi."

"Có chuyện gì vậy mẹ?"

"Vừa rồi dì Lưu của con nói đến chuyện đi khám bệnh, mẹ muốn con đi cùng mẹ."

Phùng Yến Văn đã suy nghĩ kỹ rồi, cũng muốn cho Từ Mộng đi khám xem sao.

Trước đây trong tay cô không có tiền nên không có điều kiện, giờ có tiền rồi mà không đưa Mộng Mộng đi khám thì thật không đành lòng.

Từ Mộng vừa phơi xong quần áo, ngẩng đầu lên hỏi: "Sao lại bảo con đi nữa, mẹ cứ tự đi đi."

Vừa rồi Chị Lưu nói gì cô đều nghe thấy cả, chẳng phải là đi khám sinh nở sao, cần cô đi cùng làm gì?

Phùng Yến Văn lại rất kiên trì: "Không được, con cũng phải đi."

Từ Mộng thấy cô lộ ra vẻ mặt không cho phép phản kháng, định lên tiếng rồi lại thôi.

Phùng Yến Văn bây giờ đã trở nên cứng rắn hơn trước rất nhiều, đây không phải chuyện xấu, chỉ là dưa hấu sáng mai phải nhờ mấy nhóc tỳ giúp một tay nhận hàng rồi.

Trương Tú Phân sẽ không đến đây sớm thế, cô nghĩ ngợi rồi ngoắc tay gọi Lão Đại: "Lưu Tiến, qua đây một lát..."

Bệnh viện bình thường tám giờ mở cửa, hai người dự định đi khám thật sớm, bốc thuốc xong về rồi mới ra ga tàu làm việc.

Nghề tự do đúng là sướng thật đấy, oa kha kha.

Trước khi ra ngoài vẫn phải ăn diện tử tế như thường lệ, Phùng Yến Văn thậm chí còn tìm ra chiếc váy đã lâu không mặc - bày bán ở ga tàu thì không tiện mặc váy, Từ Mộng thậm chí còn bị ép mặc một bộ váy liền thân.

Cô vốn dĩ xinh đẹp rực rỡ, váy liền thân mặc trên người càng tôn lên vóc dáng tuyệt vời.

Phùng Yến Văn nhìn rất hài lòng: "Đẹp lắm, con gái là phải mặc như thế này."

Hai chiếc váy này là mua sau khi dọn ra ngoài.

Giá không đắt nhưng rất hợp tông da.

Cô là kiểu phụ nữ truyền thống, thích con gái mặc váy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc