Ngõ Nhỏ Thập Niên Chín Mươi Có Một Đại Mỹ Nhân

Chương 30: Bữa Cơm Cùng Người Quen

Trước Sau

break

Từ Mộng chỉ mỉm cười chứ không tiếp lời.

Hàn Quý Minh đen mặt gắp một miếng thịt bò kho bỏ vào bát Giang Nam: "Ăn cơm đi cho đỡ luyên thuyên, người ta cùng lứa với Hàn Lăng Lăng đấy."

Giang Nam cười xòa: "Vậy chẳng phải là đang học lớp 12 sao?"

Từ Mộng gật đầu: "Sang học kỳ sau là em lên lớp 12 ạ."

Từ Mộng không hề nghĩ nhiều, cô biết anh ta chỉ là hay nói đùa, thích trêu ghẹo phái nữ vài câu, kiếp trước gặp hạng người này nhiều rồi nên cô cũng thấy bình thường.

Nhưng nếu cho rằng người ta đối xử tốt là có ý với mình thì quả thực là quá ảo tưởng.

Thích một gương mặt và thích một con người là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Những người chơi cùng Hàn Quý Minh đều có gia thế tương đương, khó có chuyện dây dưa nghiêm túc với một người có xuất thân như cô.

"Để em đi thanh toán."

Từ Mộng đứng dậy.

"Không cần đâu."

Hàn Quý Minh cũng đứng dậy, tiền đã được đưa ra: "Lần sau em mời lại là được, cũng đâu phải là không bao giờ gặp lại nữa đâu."

Giang Nam nhìn Từ Mộng rồi lại nhìn Hàn Quý Minh, dần dà cũng nhìn ra chút ẩn ý.

Cố ý để con gái nhà người ta nợ nhân tình, đi tới đi lui chẳng phải là sẽ có thêm nhiều dịp qua lại sao.

Lại nghe Hàn Quý Minh nói: "Để anh đưa em về."

Hay lắm, chuyện đưa người về mà anh ta cũng bị gạt ra ngoài luôn, vừa rồi còn than trẹo chân, giờ lại trông như người không sao vậy.

Từ Mộng vẫn còn dư âm của sự hoảng hốt khi nãy: "Có tiện không ạ?"

"Ăn cơm xong đằng nào anh cũng phải đi bộ một vòng cho tiêu cơm, đi bộ đến đó rồi quay về là vừa khéo đủ lượng vận động cho hôm nay."

Đi dạo tiêu cơm cái nỗi gì chứ, Giang Nam liếc nhìn Từ Mộng một cái.

Cô ấy quả thật rất xinh đẹp, thảo nào Hàn Quý Minh lại nhìn cô bằng con mắt khác.

Nhưng vừa nãy hai người đã bàn nhau đi xem xe rồi, giờ cậu ta lại bỏ mặc bạn bè mà đi trước như thế, đúng là vì sắc quên bạn mà.

Giang Nam đầy một bụng ý kiến nhưng không dám lên tiếng, đành đột nhiên trở nên im lặng hẳn.

Sau khi ba người ra khỏi nhà hàng, Giang Nam thức thời cáo từ trước.

Hàn Quý Minh gật đầu, nhấc chân đi về phía ga tàu.

Nhìn bóng lưng hai người rời đi, Giang Nam lắc đầu: "Lẽ nào là thật? Mà chắc là không đâu, mình thấy Hàn Quý Minh không phải hạng người nông cạn như vậy. Nhưng bảo không phải đi, thì trước đây anh ta đã từng đưa cô gái nào về nhà bao giờ đâu, chắc chỉ là làm việc nghĩa thôi."

Từ Mộng và Hàn Quý Minh rời khỏi quán ăn, đi bộ về phía ga tàu.

Từ nơi này đến chỗ ở thực ra không còn xa nữa, xem như đi dạo một chút là tới.

Từ Mộng vẫn còn ôm xấp bản đồ vừa mua lúc nãy, Hàn Quý Minh nhìn cô một cái, đưa tay ra: "Để anh cầm giúp cho."

"Không cần đâu, không nặng lắm đâu ạ."

Vừa rồi đợi Từ Giải Phóng đi khỏi, Từ Mộng đã nhặt hết bản đồ lên.

Có vài tờ bị giẫm bẩn, vài tờ bị người ta nhân lúc hỗn loạn lấy mất, nhưng phần lớn vẫn còn đó, cô không thể vứt bỏ hết đống bản đồ này được.

Nhưng Hàn Quý Minh đã dứt khoát giật lấy, không ngờ khi cầm vào lại nặng trĩu tay.

Sao lần nào gặp cô cũng thấy cô đang ôm đồ nặng nề như vậy chứ.

Từ Mộng nhìn biểu cảm của anh là hiểu ngay, cười nói: "Đây gọi là gánh nặng cuộc sống đấy ạ."

Hàn Quý Minh thật sự không kìm được mà bật cười: "Lần trước gặp thấy em đang loay hoay với dưa hấu mà."

Từ Mộng đáp: "Giờ thì bản đồ kinh doanh của em đã mở rộng rồi!"

Hàn Quý Minh dường như càng bị cô chọc cười nhiều hơn, bả vai không tự chủ được mà rung lên.

Từ Mộng cúi đầu xuống: "Biết sao được, em phải kiếm tiền mưu sinh mà."

Ý cười trong mắt Hàn Quý Minh nhạt đi đôi chút: "Anh nhớ trước đây em sống ở khu Cây Hòe Lớn?"

Vừa rồi nghe người đàn ông kia mắng mỏ một chặp, đại khái là nói cô cùng mẹ nuôi dọn ra ngoài ở.

Xem ra hiện tại cô đang sống bên ngoài, những cô gái bình thường làm gì phải lo toan vấn đề sinh kế như vậy, mà cả hai lần anh gặp Từ Mộng, đều thấy cô đang buôn bán hết cái này đến cái nọ.

"Vâng, em vừa mới cùng mẹ dọn ra ngoài."

"Vậy hai người sống ở đâu?"

"Mới đầu ở nhà bạn học, hiện tại đã thuê được một căn phòng."

Từ Mộng không định nói quá nhiều, sợ nói dài lại khiến người ta thấy phiền.

Hàn Quý Minh gật đầu: "Vậy phải chú ý an toàn nhé, trị an khu vực ga tàu có vẻ không tốt lắm."

Từ Mộng lắc đầu: "Thực ra ở đâu cũng vậy thôi, không khác biệt mấy ạ."

Hàn Quý Minh im lặng một lát.

Từ nhỏ anh đã lớn lên trong tứ hợp viện ở Hồ đồng Sử Gia, hàng xóm xung quanh chỉ có mấy nhà, trước cửa rộng đến mức ngựa chạy thoải mái, nhưng anh cũng không phải thần tiên không vướng bụi trần.

Gần Hồ đồng Sử Gia cũng có những khu đại tạp viện xây mới, một cái sân nhỏ xíu mà có đến mấy chục hộ gia đình cùng sinh sống.

Phần lớn đại tạp viện ở Kinh Thành đều có môi trường chật chội như thế cả.

Từ Mộng thấy anh không nói gì nữa, bèn lén liếc nhìn Hàn Quý Minh một cái.

Anh ấy thật sự rất đẹp trai, ngũ quan tinh xảo và tướng mạo tuấn lãng hiếm thấy ở nam giới, dáng người lại rất cao.

Từ Mộng cao một mét sáu mà mới chỉ đứng đến cằm anh, chắc anh phải cao hơn một mét tám mươi lăm rồi.

Thời đại anh sinh ra đúng vào những năm khó khăn, dù là ở phương Bắc thì người cao được như anh cũng không nhiều, đi bên cạnh anh có cảm giác bị áp đảo nhưng cũng thấy rất an toàn...

Nhận thấy Hàn Quý Minh chú ý đến ánh mắt mình, Từ Mộng khẽ cụp mắt xuống.

Hàn Quý Minh lại cười: "Em nhìn anh à?"

Từ Mộng lắc đầu, mặt hơi nóng lên.

Trông thì rõ là đường hoàng phóng khoáng, sao lá gan lại nhỏ như vậy chứ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc