Ngõ Nhỏ Thập Niên Chín Mươi Có Một Đại Mỹ Nhân

Chương 21: Cuộc Sống Tự Lập

Trước Sau

break

Họ quảng cáo thiên hoa loạn trụ như vậy, sao cô cảm thấy như mình bị mắc lừa rồi.

"Mấy thím ấy việc nhà mình còn lo không xuể, cùng lắm chỉ qua đây giúp bọn em giặt giũ quần áo chăn màn thôi."

Lão Đại nhấn mạnh: "Bình thường toàn em với Lão Nhị giặt, nhưng bọn em giặt không sạch, các thím ấy qua sẽ giúp bọn em vò lại, còn việc trong nhà, có người qua dọn thì dọn, không có ai thì bọn em tự lo."

Được rồi, đã hiểu.

"Vậy còn nấu cơm, bình thường các em ăn uống thế nào?"

"Đơn vị của ba em cho phiếu ăn, bọn em đến bếp ăn đơn vị của ông ấy."

Như vậy cũng khá thuận tiện.

Lão Đại gãi gãi đầu: "Nhưng đơn vị của ba em hơi xa, buổi tối bọn em đi bộ qua đó ăn cơm, buổi sáng tự nấu cháo hoặc mì sợi, mùa đông thì đỡ tốn công hơn, có thể mua thật nhiều màn thầu về, sáng ra bọn em ăn màn thầu ngâm nước sôi, đúng không Lão Tam?"

Lão Tam đang cúi đầu chơi bi ve, nghe thấy anh gọi mình thì ngẩng đầu lên gật gật.

Từ Mộng giật lấy mấy viên bi từ tay cậu bé: "Cái này không được chơi."

Thấy Lão Tam ngơ ngác, nhìn mình như nhìn kẻ đại ác ôn cướp đồ chơi, cô nghiêm mặt nói: "Em ấy còn nhỏ quá, nhỡ nuốt vào bụng thì sao."

Lão Tam suýt nữa thì khóc òa lên, mắt đã ngân ngấn lệ, miệng mếu xệch, chuẩn bị sẵn sàng cho một màn khóc lóc biểu diễn ngay lập tức.

Từ Mộng nghẹn lời.

Mà Phùng Yến Văn cũng cảm thấy, đời này của mình rốt cuộc cũng sống ra dáng con người rồi.

Từ Mộng trừng mắt nhìn Lão Tam sắp khóc đến nơi: "Em có biết gấp giấy không?"

Lão Tam lắc đầu.

Từ Mộng lại bảo Lão Đại: "Đi lấy một cuốn vở bài tập đã viết hết chữ ra đây."

Lão Nhị đã nhanh nhảu chạy vào trong nhà, lúc trở ra, trên tay cầm theo mấy cuốn vở bài tập cũ.

"Xem này, đây là con ếch lớn."

Từ Mộng đưa con ếch giấy đã gấp xong cho Lão Tam, đồng thời tịch thu hết bi ve của bọn trẻ: "Sau này không được chơi bi ve nữa."

Lão Nhị hậm hực, chỉ vào Lão Tam nói: "Đều tại em hết, anh đã mất bao công mới dành dụm được ngần ấy bi ve cơ chứ!"

Đây đều là thắng được từ đám trẻ khác đấy!

Cậu bé lại tươi cười hớn hở nịnh nọt Từ Mộng: "Chị ơi, lần sau em không chơi trước mặt Lão Tam nữa, chị trả lại cho em được không?"

Trẻ con thời này chẳng có gì chơi, con trai mê nhất chính là chơi bi.

Từ Mộng suy nghĩ một chút: "Lỡ đâu em trai em chộp được rồi nuốt vào bụng thì không phải chuyện đùa đâu."

Lão Nhị giơ tay thề thốt: "Sẽ không để nó chạm vào đâu."

Nói láo, chơi cùng nhau, biết đâu được lúc nào đó nó chộp một viên bỏ vào miệng.

Từ Mộng không thèm để ý đến cậu bé, xách túi bi ve nghiêm nghị nói: "Lần sau em muốn chơi thì cứ đến chỗ chị mà lĩnh, chơi xong phải gửi lại chỗ chị. Các em phải biết, Thím Lưu đã gửi gắm các em cho mẹ chị rồi, nếu chúng ta vừa mới dọn đến mà em trai em đã xảy ra chuyện, em biết chúng ta sẽ ra sao không?"

Biết đâu sẽ bị đuổi đi!

Lão Nhị rụt cổ, bị Lão Đại gọi đi tắm rửa.

Ba đứa trẻ dùng chậu để tắm, nước đã phơi nắng cả ngày, giờ vẫn còn ấm, đầu tiên là gọi Lão Tam qua tắm, sau đó là Lão Nhị, cuối cùng mới đến Lão Đại.

Nước tắm không dùng xà phòng, dù có bị vấy bẩn cũng không chứa hóa chất, mấy anh em tắm xong trực tiếp đổ nước vào bồn hoa, như vậy vừa xử lý được nước bẩn, vừa giải quyết luôn việc tưới hoa.

Hoàn hảo!

Lão Đại đổ nước bẩn xong, đột nhiên nói một câu: "Mẹ em ngày trước cũng làm y như thế này."

Chẳng trách nhà họ lại xây nhiều luống rau như vậy, chẳng phải vừa có rau ăn vừa xử lý được nước bẩn cùng một lúc sao?

Từ Mộng cũng nhóm lửa đun nước, cùng Phùng Yến Văn tắm rửa, may mà họ cũng đã mua chậu tắm.

Thời buổi này những gia đình không có phòng tắm riêng chỉ có thể ngồi xổm trong chậu để tắm.

Xà phòng cũng không phải ngày nào cũng dám dùng, vì dùng xong phải kỳ cọ sạch, giữa chừng còn phải thay nước, vô cùng phiền phức.

Mỗi lần tắm Từ Mộng lại khao khát có một phòng vệ sinh riêng.

Bây giờ mùa hè còn đỡ, chứ mùa đông phải ra nhà tắm công cộng, tích góp mười ngày nửa tháng mới được tắm một lần.

Ngày hôm sau Trương Tú Phân qua giao dưa hấu, liền theo chỉ dẫn của Thường Hỷ mà tìm đến tận căn nhà mới này.

Ngày hôm đó Từ Mộng lấy mười hai quả dưa hấu, Trương Tú Phân lúc rời đi vô cùng hớn hở, chỉ hỏi ngày mai cần khoảng bao nhiêu quả rồi về.

Ngược lại, Từ Mộng nhìn đống dưa hấu mà thấy khó xử, từ đây đến ga tàu cũng có một đoạn, cô bắt đầu thấy sợ những quả dưa hấu lớn rồi.

"Cái này không khó."

Lão Đại không biết từ đâu lôi ra một chiếc xe đẩy nhỏ, rất hào phóng nói: "Cho các chị mượn này."

Thứ này hơi giống với xe đẩy em bé sau này, có thể chở người hoặc chở đồ, bánh xe tận dụng từ xe đạp nữ, khung xe bằng gỗ được thợ mộc đóng, mài giũa rất tinh xảo, thùng xe lót bằng vải bạt.

Từ Mộng thử đẩy một cái, thấy khá nhẹ nhàng, khả năng chịu lực cũng tốt, một lần có thể chở được năm sáu quả dưa lớn.

"Thứ này tốt thật đấy, ai làm vậy?"

Ánh mắt Lão Đại tối sầm lại: "Ba em."

Rồi cậu bé lầm lì không nói thêm lời nào nữa.

Lúc cha qua đời, đứa trẻ này đã lớn nên vẫn nhớ rõ mọi chuyện, nhắc đến cha lại thấy buồn.

Từ Mộng ngẩn người: "... Vậy cho chị mượn dùng một thời gian, tối nay mời các em ăn dưa hấu."

Mấy đứa trẻ vừa nghe thấy dưa hấu là không nhịn được nuốt nước miếng, nỗi buồn của Lão Đại cũng vơi đi quá nửa.

Từ Mộng thực sự muốn bổ dưa cho bọn trẻ ăn ngay lập tức.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc