Ngõ Nhỏ Thập Niên Chín Mươi Có Một Đại Mỹ Nhân

Chương 13: Sự Giúp Đỡ Của Những Người Hàng Xóm

Trước Sau

break

Trương Quế Phần lập tức hiểu ý, nụ cười vẫn tự nhiên như trước: "Không sao đâu, ai mà chẳng có lúc khó khăn. Bà còn nhớ hồi tôi sinh đứa đầu không, lúc ấy sinh khó, mẹ chồng tôi lại không chịu đưa tôi đến trạm y tế, cũng nhờ bà tìm mấy người đưa tôi đi đấy. Mọi người ai cũng có lúc như vậy, bà đừng buồn quá.

Bà xem con gái bà hiếu thảo thế kia, lại hiểu chuyện như vậy, sau này chắc chắn sẽ có ngày lành thôi."

Bà chỉ vào số dưa hấu trong xe: "Cứ việc lấy đi trước, lúc nào có tiền thì trả cho tôi, tiền dưa tôi tính cho bà theo giá mua sỉ, hai hào một cân."

Hiện tại dưa hấu đang bán hai hào rưỡi, nếu Phùng Yến Văn muốn làm ăn thì chắc chắn phải để lại chút lợi nhuận.

Nhưng dưa mua sỉ của các đơn vị một lần phải lấy mười quả tám quả, Phùng Yến Văn lại không cần nhiều đến thế, nhưng cô vẫn cảm ơn.

Hai người quyết định lấy bốn quả, một quả Phùng Yến Văn ôm, còn lại mang theo một cái gùi, trong gùi có thể để thêm được ba quả nữa.

Trương Quế Phần giúp chọn bốn quả dưa hấu rất lớn, cân lên tổng cộng hơn tám mươi cân, tính chẵn tám mươi cân.

Hai mẹ con mang dưa lập tức đi về, suốt quãng đường cả hai đều rất cẩn thận, sợ dưa bị va đập.

Họ để dưa hấu ở ga tàu trước, Phùng Yến Văn trông chừng, Từ Mộng tự mình về lấy dụng cụ.

Lần này Từ Mộng chuẩn bị chu đáo hơn hôm qua nhiều.

Một cái xô nhỏ cũ kỹ dùng để đựng vỏ dưa, rác rưởi không thể vứt lung tung được; một cái xô nhỏ sạch sẽ đựng nước sạch để phòng khi người ta ăn dưa bẩn tay cần rửa; ngoài ra còn có dao bổ dưa, bình nước và khăn mặt.

Đến khi tới ga tàu thì trời đã bắt đầu nóng.

Phùng Yến Văn mở bình nước uống một ngụm rồi ngồi cạnh Từ Mộng, chỉ là cả hai đều chưa từng làm kinh doanh, bảo cô phải rao hàng trước mặt bao nhiêu người như vậy, cô vẫn còn hơi e ngại.

Hôm nay khác với hôm qua, hôm qua là mẹ của cô bé kia chủ động tới hỏi, Từ Mộng chỉ thực hiện một việc giao dịch thuận nước đẩy thuyền, nhưng hôm nay là phải mở hàng lại từ đầu, cần phải tự mình rao bán, có điều kiếp trước chuyện này cô cũng chẳng phải chưa từng làm.

Có điều nơi hai người ngồi khá râm mát, người đi qua đi lại cũng nhiều, cộng thêm phía trước bày mấy quả dưa hấu lớn nên vẫn thu hút được sự chú ý của không ít người.

Từ Mộng hít một hơi sâu, lớn tiếng rao hàng: "Bán dưa hấu đây, dưa hấu bổ miếng đây, năm hào một miếng! Thời tiết này mà ăn một miếng dưa hấu thì vừa giải khát vừa giải nhiệt. Chú ơi có muốn mua một miếng không ạ? Cô ơi nóng thế này, ăn miếng dưa nhé!"

Cô có ngoại hình xinh xắn, trước tiên đã chiếm được ba phần cảm tình.

Tài ăn nói này là nhờ rèn luyện trong ngõ nhỏ mà có, hằng ngày gặp ai cũng gọi ông bà chú bác, gọi người ngoài cô cũng chẳng thấy ngượng ngùng chút nào.

Thực sự rao lên rồi mới thấy thực ra cũng chỉ đến thế thôi, cứ coi những người lạ này như hàng xóm trong ngõ là được, dần dần cô cũng thoải mái hơn.

Chẳng mấy chốc đã có người chú ý đến cô.

Phải nói là, ga tàu chốn này hỗn tạp đủ loại người, có đồng hương đi làm thuê, cũng có du khách đến Kinh Thành du lịch, có người nghèo người giàu, có nam có nữ, đúng là hạng người nào cũng có, chỉ cần da mặt đủ dày thì một ngày có thể làm được không ít mối.

Người địa phương thì không nói, các du khách từ nơi khác đến trước tiên bị thu hút bởi cách bán dưa mới lạ này.

Thời buổi này người có thể đến Kinh Thành du lịch thì chẳng ai nghèo rớt mồng tơi đến mức phải đi lánh nạn cả, ai đi xa cũng không để bản thân chịu thiệt thòi.

Có những du khách ngồi tàu hỏa mấy ngày trời mới đến được Kinh Thành, trên xe vừa thiếu nước vừa đói, nhịn đến tận đây, việc đầu tiên nghĩ tới khi xuống xe là gì chứ.

Đúng vậy, chính là ăn.

Ăn một miếng cho sướng cái bụng đã rồi mới tính chuyện khác.

Chỗ của Từ Mộng và Phùng Yến Văn rất khéo, là nơi có nhiều khách du lịch xuống xe nhất.

Nếu chỉ bày mấy quả dưa hấu có lẽ chẳng ai để ý, nhưng nếu có người bán dưa bổ sẵn thì đúng là chuyện hiếm lạ, vả lại hỏi kỹ ra thì lại còn là bán theo từng miếng.

Phải nói người thời này đúng là thích góp vui, có một người ăn mặc kiểu cán bộ cấp nhỏ hỏi: "Bán theo từng miếng, cô bé cũng biết làm ăn đấy chứ. Nhà tôi có ba người, bổ cho tôi ba miếng. Đúng rồi, rác vứt ở đâu thế? Tôi từ nơi khác tới, nghe nói vứt rác lung tung mà bị người đeo băng đỏ tóm được là bị phạt tiền đấy."

Từ Mộng nhắm chừng một chút rồi thoăn thoắt bổ xuống ba miếng, vẫn làm theo cách hôm qua, chỉ để lại một phần vỏ để cầm, vừa để tiện cho người ta cắn ăn, vừa tiện xử lý vỏ dưa, vỏ dưa còn lại cô vứt vào cái xô nhỏ kia.

"Vâng ạ, bây giờ quản lý vệ sinh nghiêm lắm, để người của phường thấy được sẽ bị phê bình giáo dục đấy, có nơi còn phạt tiền. Chú ăn xong cứ vứt vào xô nhỏ này, cháu chịu trách nhiệm xử lý."

Người đó cảm ơn Từ Mộng, thấy cô bổ xong còn xử lý rác thì cảm thấy cách làm này rất sạch sẽ vệ sinh, thế là đứng luôn ở chỗ râm mát mà ăn, vừa ăn vừa hỏi chỗ nào chơi vui chỗ nào có đồ ngon, Từ Mộng biết gì nói nấy.

Dù sao cô cũng là đứa trẻ lớn lên ở đây, không thể quen thuộc với nơi này hơn được nữa.

Hai người đang trò chuyện cũng thu hút không ít du khách phương xa tới nghe.

Dần dần cũng có những du khách khác sẵn lòng mua miếng dưa ăn thử, một quả dưa cũng chẳng bổ được mấy miếng, chẳng mấy chốc đã bán hết, lập tức bắt đầu bổ quả thứ hai.

Nhưng dù sao số người xem náo nhiệt vẫn nhiều hơn, về sau dưa không còn dễ bán như lúc đầu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc