Phùng Yến Văn nghe nói ván giường là do người ta tặng, cảm thấy hơi ngại, dù sao cũng là nợ ân tình của Thường Hỷ: "Đợi chúng ta có tiền, phải gửi ít đồ ăn sang biếu người ta mới được."
Thường Hỷ nghe vậy nói: "Như thế là tốt nhất ạ, chú Xuyến Trụ không để bụng mấy chuyện này đâu."
Thuận miệng cô kể thêm vài câu về quá khứ của Vương Xuyến Trụ.
Người này trước kia làm buôn bán đồ nội thất cũ, sau đó dần dà xoay sang đồ điện, học được bản lĩnh sửa chữa điện máy.
Chú ấy cũng không đến tận nhà sửa cho người ta mà chuyên thu mua loại đồ điện cũ này, cái nào hỏng thì sửa lại một chút, qua tay là có thể kiếm bộn tiền, dần dần việc kinh doanh đồ gỗ lại trở thành thứ yếu.
Nghe nói sau khi vợ qua đời, chú ấy sống một mình bên kia, đến người dọn dẹp cũng không có, đúng là một người đáng thương.
Phùng Yến Văn thở dài một tiếng, xem ra có tiền cũng chẳng sung sướng gì, cả nhà đông đủ bình an mới là quan trọng nhất.
Chưa ổn định chỗ ở nên mấy ngày này họ phải ra ngoài ăn cơm.
Thường Hỷ hào phóng xua tay: "Chuyện ăn uống dễ giải quyết lắm, phiếu ăn bố mẹ cháu phát dùng không hết đâu, buổi tối ba người chúng ta đến nhà ăn đơn vị ăn nhé, sáng mai cháu sẽ tới đó mua ít màn thầu."
Thời tiết này bánh bao dễ hỏng, chứ màn thầu thì để từ sáng đến tối cũng không sao.
Phùng Yến Văn thấy như vậy không ổn, đã ở nhờ nhà người ta lại còn ăn ké uống chực nữa.
Từ Mộng lại hào sảng cảm ơn: "Được thôi, mấy ngày này tớ đang kẹt tiền, trông cậy cả vào cậu đấy, đợi tớ có tiền sẽ mời cậu một bữa thật thịnh soạn."
Thường Hỷ hớn hở nhận lời.
Bố mẹ cô tuy rất nuông chiều nhưng tiền tiêu vặt cho lại không nhiều, cô có thể tự do ăn ở nhà ăn đơn vị nhưng hiếm khi được ra ngoài quán xá, vì vậy cô nắm tay Từ Mộng nói: "Vậy tớ trông chờ cậu phát tài rồi mời tớ ăn món ngon nhé."
Đáy mắt Phùng Yến Văn bấy giờ mới hiện lên vài phần ý cười.
Sau khi dọn dẹp xong xuôi, mấy người bọn họ cùng nhau đến nhà ăn đơn vị của bố mẹ Thường Hỷ dùng bữa.
Cục Đường sắt là một đơn vị lớn, đồ ăn trong nhà ăn rất đa dạng, hương vị các miền Nam Bắc đều có đủ.
Từ Mộng đã lâu không được ăn cơm trắng, nhìn thấy là thèm thuồng vô cùng.
Thường Hỷ dứt khoát gọi một cân cơm, thêm một đĩa thịt xào, một phần cà tím và một phần đậu cove, toàn là rau xanh đúng vụ, tất cả đều dùng phiếu ăn.
Đợi cơm canh lên đủ, ba người bắt đầu dùng bữa.
Đầu bếp của những nhà ăn lớn thuộc đơn vị như ngành đường sắt thế này thì tay nghề dĩ nhiên cực kỳ khá.
Đặc biệt là món thịt xào, quán xá bên ngoài chưa chắc đã nấu được hương vị như vậy, ngay cả Phùng Yến Văn ăn xong cũng tấm tắc khen ngợi: "Hồi đó tay nghề đầu bếp ở căng tin giáo viên trường chúng tôi cũng không đạt đến trình độ này."
Nói xong ánh mắt bà lại tối sầm lại, việc mất đi công việc này là điều vô cùng đáng tiếc đối với bà.
Từ Mộng tinh ý, sao có thể không nhận ra tâm trạng mẹ, cô vừa gắp thức ăn vừa nói: "Mẹ, trình độ tiếng Anh của mẹ là học chính quy ra mà, không giống một số người chỉ học ở trường bồi dưỡng có vài ngày đã chạy đi làm giáo viên. Mẹ yên tâm, chúng ta nhất định sẽ tìm được công việc khác tốt hơn nhiều."
Phùng Yến Văn chỉ cười khổ, bà không tin là lại có chuyện tốt như thế.
Bấy giờ là thập niên 90, người ta vẫn còn chuộng cái gọi là bát cơm sắt.
Thường Hỷ thấy không khí có phần trầm xuống, liền hỏi: "Từ Mộng, cậu định chuyển hẳn ra ngoài à, vậy cậu định cùng cô làm gì?"
Trong việc khuấy động bầu không khí, Từ Mộng vĩnh viễn không bằng Thường Hỷ.
Nhưng cô thật không hiểu nổi, Thường Hỷ trông có vẻ là người có chỉ số cảm xúc cao như vậy, sao kiếp trước lại bị loại đàn ông đó lừa gạt, đến tận lúc ly hôn vẫn bị gã vơ vét đi không ít tiền.
"Tớ định ra quảng trường ga tàu làm chút việc kinh doanh nhỏ, sao hả, cậu có hứng thú không?"
"Tớ á? Thôi tớ chịu thôi."
Thường Hỷ lắc đầu: "Để người quen của bố mẹ tớ thấy tớ làm mấy việc này, bảo tớ không lo học hành hẳn hoi rồi về mách lẻo một trận thì tớ khốn đốn to."
Thời buổi này làm kinh doanh cá thể vẫn còn bị coi là có chút mất mặt.
Từ Mộng dứt khoát nói với Thường Hỷ: "Vẫn còn một năm nữa, cậu cứ nỗ lực thêm chút nữa xem, nhỡ đâu lại đỗ đại học thì sao?"
Hộ khẩu Kinh Thành vào thập niên 90 quý báu lắm, việc tuyển sinh cũng dễ hơn những nơi khác nhiều.
Học lực của Thường Hỷ dù có bình thường thì vào được một trường cao đẳng chắc cũng không khó.
Từ Mộng nhớ rõ kiếp trước Thường Hỷ chính là vì không đỗ đại học, cuối cùng mẹ cô phải nghỉ hưu sớm để cô được vào làm thay.
Đi làm được vài năm, trong đơn vị có người giới thiệu cho cô một chàng thanh niên ngoại tỉnh.
Anh ta bằng lòng ở rể nhà họ Thường, tính tình lại khéo léo biết dỗ dành, dăm ba câu đã khiến Thường Hỷ đầu hàng.
Nhanh chóng, hai người kết hôn.
Nhưng cưới xong rồi thì mọi chuyện lại chẳng còn như trước.
Nhân lúc Thường Hỷ sinh con, phía nhà trai bảo bố mẹ lên Kinh Thành chăm sóc sản phụ khi ở cữ.
Lúc đó mẹ Thường Hỷ vẫn luôn ở nhà, đâu phải bà không thể chăm lo cho con gái mình.
Đợi hai người già vừa đến là kéo theo cả một gia đình đông đúc đến nương nhờ, sau này nhà của Thường Hỷ gần như không còn mang họ Thường nữa.
Gã đàn ông kia được đằng chân lân đằng đầu, từng bước thăm dò giới hạn của nhà vợ.
Đến khi gã lên làm cán bộ nhỏ trong nhà ga, thậm chí còn đe dọa ép Thường Hỷ phải đổi họ cho con.