Nghiệm Thi Năm Năm, Có Chồng Có Tiền

Chương 39: Mục đích

Trước Sau

break

Hai chiếc trống da người tịch thu được từ đội cổ động, mặt trống là dùng da của người bị hại thứ nhất Tân Nguyệt và người bị hại thứ hai Tiểu Ngọc chế tác, đây là thông tin Lâm Nhược phát hiện sau khi cẩn thận so sánh trống da đã tịch thu với da người còn sót lại ở hiện trường phát hiện vụ án của ba vụ án.

Xương sọ chế tác thân trống và xương đùi chế tác dùi trống, cũng được phân biệt cái nào thuộc về Tân Nguyệt và Tiểu Ngọc.

Nói cách khác, hung thủ gϊếŧ Tân Nguyệt và Tiểu Ngọc sau đó lột da chế trống là vì luyện tập tay nghề chế tác hoặc là thí nghiệm hiệu quả trống da người. Gϊếŧ Đinh Nguyên Nương sau đó lột da, lấy xương để mà chế tác thành trống da mới là mục đích của hung thủ.

Sau khi đạt được trống da người "hoàn mỹ" nhất, trống da người lúc trước dùng để luyện tập hoặc thí nghiệm mà chế thành cũng hết tác dụng. Hung thủ không có lựa chọn giấu kín nó, mà là đường hoàng trộn lẫn hai chiếc trống da người vào trống làm bằng da trâu phổ thông, thông qua người trung gian, đưa đến Đông Ký Cầm Phường gửi bán. Vì sao hung thủ phải làm vậy?

Trương Tử Sơ cố gắng đặt mình vào tình cảnh hung thủ, gϊếŧ người, lột da, chế trống. Nếu như hắn là hung thủ, mà lại là kẻ có lý trí, thông minh, tất nhiên sẽ lựa chọn giấu kín hoặc tiêu hủy hai chiếc trống da người được chế tác dùng cho luyện tập hoặc thí nghiệm, như thế, chỉ cần mình không xuất hiện, quan phủ sẽ thúc thủ vô sách.

Giao một lượt hai chiếc trống da người và hai chiếc trống làm bằng da trâu khác Lý Sơn, đều đưa đến Đông Ký Cầm Phường gửi bán, điều này đối hung thủ thì ắt là kế sách cực tồi tệ. Một chiếc trống da, giá bán có cao hơn thì cũng không đến một quan tiền, nhưng nguy cơ gửi bán trống da người lại to lớn.

Một khi quan phủ phát hiện mặt trống trống to là làm từ da người, như vậy thì có thể tìm hiểu nguồn gốc tìm tới hung thủ. Trên thực tế, lực lượng của Trương Tử Sơ sở dĩ bắt đầu điều tra nghệ nhân chế trống cũng đích thật là bởi vì Lâm Nhược phát hiện mánh khóe.

Thử nghĩ, nếu đội cổ động Chu phủ mời không mua trống da người, như vậy quan phủ sẽ rất khó liên hệ án gϊếŧ người lột da và chế tác trống da lại. Như thế, đối với hung thủ càng thêm ổn thỏa và an toàn.

Trương Tử Sơ trái lo phải nghĩ, trầm tư suy nghĩ, nhưng mãi mà không thông suốt, vì sao hung thủ nhặt được con tép lại bỏ con tôm.

Mặt khác chính là động cơ của hung thủ, dùng da của nữ tử mười sáu tuổi chế trống, là dùng để làm gì? Nếu như chỉ là như Lâm Nhược thuận miệng nhắc đến, giống như người hàng xóm yêu vơ vét tóc dài của nữ tử của Lâm Nhược là cất giữ để chế tác, thế vì sao hung thủ không cất giữ hai chiếc trống da người đó?

Hai chiếc trống da người bị hung thủ bỏ qua, cũng không có bất kỳ tổn hại hoặc vết bẩn nào, có thể nói là không tỳ vết chút nào, nếu chỉ là vì cất giữ, như vậy hai chiếc trống da người kia hẳn là cũng phù hợp tiêu chuẩn cất giữ.

Cho nên, hung thủ chỉ lưu lại trống dùng da Đinh Nguyên Nương chế, rốt cuộc là vì làm cái gì đây?

Mục đích của hung thủ không rõ, hành vi có vẻ quái dị, khiến Trương Tử Sơ cảm thấy khó lòng hình dung cặn kẽ, trăm mối vẫn không có cách giải.

Bên điều tra nghệ nhân chế trống, rất nhanh đã có tin tức. Lúc gần chạng vạng tối, Tần Xuyên trở lại phủ nha, bẩm với Trương Tử Sơ: "Trương đại nhân, thuộc hạ dẫn người tra được nghệ nhân chế trống phù hợp điều kiện, có điều số lượng hơi nhiều."

"Ồ?"

"Là như này, thuộc hạ tra được, thành Bắc có mười mấy nghệ nhân chế trống đều có gốc gác từ thôn Trúc Khê, tuổi tác khác nhau, trong khoảng hai mươi tám đến bốn mươi sáu tuổi. Trước kia bọn họ cũng từng sinh sống ở khu chợ cũ và thành Tây. Bởi vì quanh năm suốt tháng chế tác trống da, bọn họ cũng mắc các loại tật bệnh..." Tần Xuyên giải thích nói.

Tần Xuyên vừa dứt lời, đã thấy Chu Lai Bảo sải bước đi tới, chắp tay bẩm với Trương Tử Sơ: "Trương đại nhân, có chỗ giao giới thành Đông và Nam Thành của thuộc hạ tìm được mấy nghệ nhân chế trống phù hợp điều kiện, và cũng đã sắp xếp người tiếp cận bọn họ rồi."

"Bên ngươi có mấy người hiềm nghi?" Tần Xuyên hỏi Chu Lai Bảo.

"Năm người."

"Cộng thêm số người Tần Xuyên tìm được ở thành Bắc, bây giờ chúng ta đã có gần hai mươi người hiềm nghi." Trương Tử Sơ tổng kết nói.

"Hả? Nhiều tới vậy?" Chu Lai Bảo kinh ngạc nói.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc