Lúc Chu Lập Ngôn ngồi xe ngựa "bốn phía bôn ba", Trương Tử Sơ đã dẫn theo Tần Xuyên và Chu Lai Bảo đến Đông Ký Cầm Phường thành Nam, điều tra vụ án trống da người.
Đông Ký Cầm Phường là một cửa hàng có danh tiếng lâu năm chuyên buôn bán nhạc khí, đông gia hiện tại đã là đông gia đời thứ tư.
Tục truyền, người sáng lập Đông Ký là một người thủ công nghệ kiệt xuất, chế tác đàn ngọc, tì bà,… có tính chất thượng thừa, âm sắc tươi mát, được chọn làm nhạc khí ngự cống. Thời kỳ cường thịnh của Đông Ký, có thể nói là một chiếc đàn cũng khó cầu, một chiếc đàn ngọc giá bán cao nhất bán được hơn trăm lượng vàng.
Chỉ là, thương hải tang điền, thế sự biến thiên, bây giờ Đông Ký chỉ là một cầm phường phổ thông mở năm chi nhánh tại đất Thục, việc làm ăn không tốt không xấu.
Nghe nói trống to nhà mình bán là dùng da người làm mặt trống, đông gia Đông Ký Cầm Phường Đồng Đại Phú sợ hãi thức trắng một đêm. Khi quan sai đến đây hỏi, ông ta trưng ra khuôn mặt tái trắng lại mới tăng thêm mấy nếp nhăn, thề son sắt nói: "Các quan gia minh giám, cầm phường này của tiểu nhân là quy củ nhất, tuyệt đối sẽ không làm loại chuyện ác kia!"
"Trống to là sư phó trong tiệm ngươi chế tác, hay là mua về từ địa phương khác?" Tần Xuyên hỏi.
"Hồi quan gia, tổ tiên tiểu nhân chỉ cí kỹ nghệ chế tác nhạc cụ dây như đàn ngọc, tì bà, đàn tranh, đàn Không,… v… v…, truyền đến thế hệ tiểu nhân, cũng chỉ có thể làm một vài nhạc cụ dây phổ thông qua loa, nhạc khí khác như sênh, tiêu, địch, trống, chiêng, khánh các loại, đều là những người khác gửi bán tại bỉ cửa hàng."
"Gửi bán?"
"Không sai, chính là chủ sạp nhỏ hoặc người thủ công nghệ khác đem hàng của bọn họ gửi bán tại bỉ cửa hàng, bọn họ giao một phần phí gửi lại cho tiểu nhân, sau khi hàng bán đi tiểu nhân cũng dựa theo tỉ lệ đã giao kèo mà khấu trừ một phần, phần tiền còn lại đều sẽ cho bọn họ." Đồng Đại Phú giải thích nói.
"Lô trống to bán cho đội cổ động, là người nào gửi ở đây?" Tần Xuyên lại hỏi.
Đồng Đại Phú đưa một bản danh sách cho Tần Xuyên, nói: "Tiểu nhân biết nhóm quan gia nhất định sẽ hỏi, cho nên sáng sớm đã chuẩn bị sẵn sàng, người nào vào lúc nào gửi bán nhạc cụ gì ở bản điếm rồi, đã được ghi chú tường tận trong bản danh sách này.”
Tần Xuyên nhận sổ, lật ra cẩn thận xem xét. Đồng Đại Phú lại lấy ra một quyển sổ khác từ trong ngăn kéo đưa cho hắn ta, nói: "Đây là danh sách khách hàng đặt hàng nhạc cụ, so sánh hai bên là có thể biết món hàng nào được ai mua đi."
Trên danh sách ghi lại, lần gửi bán bốn cái trống to gần đây nhất tại Đông Ký Cầm Phường, là một người tên là Lý Sơn, thời gian gửi bán là mười một tháng hai. Và cùng một ngày đó, đội cổ động đã mua bốn cái trống to.
Lật ngược hai quyển sổ lại, Tần Xuyên phát hiện, lần trước đội cổ động đặt hàng trống to tại Đông Ký Cầm Phường, là bảy tháng trước. Mà khi đó người gửi bán trống to cũng không phải là Lý Sơn, mà là một người tên là Cổ Phong Niên.
Nói cách khác, vào hôm mười một tháng hai bên trong bốn cái trống to mà đội cổ động đã mua vào, có hai cái trống to là dùng da người chế tác mặt trống.
"Mời Đồng đông gia miêu tả kỹ càng dung mạo Lý Sơn, điệu bộ đặc thù." Tần Xuyên vội vàng nói.
"Quan gia đừng vội, lúc Lý Sơn kia lấy ra trống to gửi bán, không phải tiểu nhân tiếp đãi, bởi vậy tiểu nhân cũng chưa từng gặp gã ta, không biết dáng dấp gã ta ra sao. Là tiểu nhị của Tiểu Quách của bỉ cửa hàng tiếp đãi, tiểu nhân sẽ gọi Tiểu Quách tới ngay." Đồng Đại Phú nói.
Tiểu nhị Tiểu Quách của Đông Ký Cầm Phường tỏ ý, Lý Sơn chính là một người nhàn rỗi ở Nam Thành, bốn cái trống to kia khẳng định không phải gã ta làm, cũng không biết gã ta lấy được từ chỗ nào. Có lần,Tiểu Quách hiếu kì hỏi một câu, Lý Sơn kia không trả lời, còn hung tợn cảnh cáo Tiểu Quách rằng không nên hỏi vẩn vơ.
"Tần bộ khoái, Chu bộ khoái, bây giờ hai ngươi lập tức điều thêm vài nhân thủ đi tìm Lý Sơn, có lẽ gã ta từng gặp hung thủ." Trương Tử Sơ phân phó nói.
Tần Xuyên và Chu Lai Bảo lĩnh mệnh đi, Trương Tử Sơ dạo qua một vòng trong cầm phường, dừng lại trước một chiếc đàn ngọc vừa chế tác, duỗi ngón tay ra gảy dây đàn, đàn ngọc phát ra tiếng tru tréo nhức tai.
"Tìm Lý Sơn còn sống, sợ là khó rồi." Trương Tử Sơ khẽ lắc đầu, nói một mình.
Một câu thành sấm, thời điểm Tần Xuyên dẫn người tìm tới Lý Sơn, gã ta đã là một thi thể rồi.