Lý Tri Trú suy đoán vị lang quân này hẳn là một người cực kỳ tiết kiệm, bởi vì mặc dù trong phủ tuy lớn, nhưng trang trí lại vô cùng đơn giản, nô bộc cũng rất ít, thậm chí còn kém hơn cả Lý gia trước khi gia tộc xuống dốc.
Bà lão nói: "Con nhớ cho kỹ, ban ngày khi nha môn hết giờ làm, thì sẽ đóng cửa, đến canh năm ngày hôm sau mới có thể mở ra."
Một cơn gió lạnh thổi qua, Lý Tri Trú không khỏi rùng mình, nàng nhẹ giọng đáp: ""Con hiểu rồi, cảm ơn bà đã nhắc nhở."
Nàng đi theo bà lão đi long vòng khoảng chừng nửa nửa nén hương, rồi dừng lại ở cuối hành lang.
Nơi này đèn đuốc sáng trưng, không tối tăm như những nơi khác, Lý Tri Trú cụp mắt, lén lút nhìn người trước cửa.
Trông như chưa cập quan, dung mạo rất đoan chính, nhưng sắc mặt còn lạnh hơn mùa đông, lộ vẻ đừng ai tới gần.
Bà lão mỉm cười bước lên phía trước, dùng vài từ giải thích tình huống, trong lời nói của bà ấy không thể tránh khỏi ý nghĩa cầu xin thay cho Lý Tri Trú.
Nam nhân kia không lên tiếng, chỉ lạnh lùng nhìn mình, làm nàng chỉ cảm thấy như có gai ở sau lưng, toàn thân không được tự nhiên.
Nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi của Lý Tri Trú, phụ nhân thấp giọng an ủi: "Đừng sợ, lang quân của chúng ta là một người từ bi."
Lý Tri Trú gật đầu, trong lòng cảm thấy rất không yên tâm.
Ở đây quá yên tĩnh, tiếng côn trùng càng lúc càng rõ ràng hơn, ùa thẳng vào tai Lý Tri Trú, nàng và bà lão đang đợi trước cửa, không ai lên tiếng.
Một lúc sau, nam nhân kia đi ra, lạnh lùng nói: "Đưa nàng xuống đi."
Bà lão biết lang quân đã đồng ý, vì vậy bà mỉm cười nói: "Ôi, chúng ta đi xuống thôi."
Lúc này, trái tim Lý Tri Trú mới rơi xuống đất.
Bây giờ Lý Tri Trú cảm thấy mỗi một cảnh vật trong phủ đều rất dễ thương, yên tĩnh an bình, không có chút hoảng sợ hay bất an nào như vừa rồi.
Bà lão sống trong một ŧıểυ viện, không lớn, nhưng cỏ cây tươi tốt, được chăm sóc rất tốt.
Trong nội viện có ba gian phòng, ngoài bà lão ra, còn có hai thiếu nữ sống ở đây, cả hai đều đã ngủ, mọi thứ lúc này đều im lặng.
Sau khi đèn dầu được thắp sáng, trong phòng mới xem như có chút ánh sáng, căn phòng gọn gàng sạch sẽ, còn có mùi bồ kết thoang thoảng.
Bà lão bảo Lý Tri Trú ngồi lên giường, rồi đi tìm quần áo trong rương cho nàng thay.
Bà giũ quần áo ra nói: "Đây là bộ quần áo dự phòng trong phủ, vốn ta định cho cháu gái ta mặc, thấy vóc người con cũng phù hợp, con mặc vào đi."
Lý Tri Trú mừng rỡ, vội vàng đứng dậy nói: "Cảm ơn a bà, ân tình của a bà ŧıểυ nữ không có gì để báo đáp."
Bà lão rót một chén trà đưa cho Lý Tri Trú, mặt mày hiền lành: "Làm việc thiện, tích đức là điều mà những người lễ Phật chúng ta nên làm."
Lý Tri Trú nhận lấy chén nước, lúc này mới chú ý tới phật châu trên cổ tay bà lão, hạt châu bóng loáng mượt mà, chắc hẳn là do thường xuyên lễ Phật.
Sau khi uống một chén trà ấm, Lý Tri Trú chợt cảm thấy thoải mái không ít.
Nàng tranh thủ lúc bà lão nấu nước, thì thay sang bộ quần áo màu lam, lại lần nữa buộc tóc lên, trên đường đi vội quá nên không biết đồ trang sức rơi ở đâu, bây giờ chỉ còn lại một cây trâm cài tóc lưu ly màu xanh đậm, làm Lý Tri Trú tiếc muốn chết.
Bà lão tìm một chiếc khăn mới cho nàng, rồi lại tìm chăn bông, chuẩn bị đầy đủ mọi thứ.
Lý Tri Trú có chút áy náy, bà cụ tốt với nàng như vậy, nhưng nàng lại nói dối lừa gạt bà, trong lòng nàng loạn loạn, nàng chỉ nghe thấy bà cụ hỏi: "Không biết nữ lang xưng hô như thế nào?"
Lúc này Lý Tri Trú không định nói dối nữa, nàng nói: "Con họ Lý, tên Tri Trú, cha mẹ và người thân gọi con là Ngọc Nương, nếu ngài không chê thì cũng gọi con là Ngọc Nương đi. Còn bà thì sao?"
Phụ nhân đã cởi áo ngoài nằm lên giường, hiền lành nhìn Lý Tri Trú nói: "Ta họ Ngô, những người trẻ tuổi gọi ta là Ngô bà."
Lý Tri Trú lập tức ngọt ngào nói: "Ngô bà."
Phụ nhân nữ mỉm cười đáp lời: "Ừ."