Nàng Thầy Thuốc Nhỏ Thời Đường

Chương 32 : Sắc thuốc tại chỗ

Trước Sau

break

Lạc Dao mỉm cười với Chu bà bà, rồi lại cúi đầu bận rộn phân loại thuốc.

Chu bà bà thấy Lạc Dao bận đến mức mồ hôi lấm tấm trên trán, bèn ngồi xuống gom đống cam thảo lại giúp, tiện thể ghé sát tai nàng nhỏ giọng: "A Dao à, lát nữa cháu rảnh tay, có thể xem mạch giúp bà được không? Tay chân bà càng đi càng đau, cứ như kim châm vậy... có làm phiền cháu quá không?"

"Không phiền đâu, bà đợi cháu lo xong thuốc cho Lục Lang đã." Lạc Dao ngẩng đầu cười với bà. Nàng vốn dĩ đã có ý định đó, Chu bà bà nói vậy ngược lại lại đỡ cho nàng phải chủ động tìm người bắt mạch.

"Được được được, bà không gấp!" Chu bà bà mừng rỡ khôn xiết, tiếp tục muốn giúp một tay. Nhưng bà nhìn hồi lâu, mắt hoa lên vì lộn xộn, thực sự không phân biệt được loại nào với loại nào, Lạc Dao cũng không có thời gian giải thích kỹ càng cho bà.

Cùng nhóm đống lửa còn có Mễ đại nương tử, một nữ tử còn trẻ đã góa chồng, đang ngồi sưởi ấm bên cạnh. Chu bà bà nhớ mang máng hôm kia thấy nàng ta nhặt được một cái hũ gốm sứt mẻ trong cát, bèn đánh liều hỏi mượn, hơ qua lửa để khử trùng, rồi kéo tay áo lên, thấm chút nước ít ỏi còn sót lại của mình lau chùi sạch sẽ bên trong bên ngoài.

Lát nữa sắc thuốc chắc chắn sẽ cần dùng tới.

Liễu Ngọc Nương thấy Chu bà bà chủ động mượn hũ gốm, vội vàng hành lễ: "Bà thật là chu đáo, Ngọc Nương xin đa tạ bà."

"Khách sáo làm gì!" Chu bà bà hào sảng xua tay, "Lúc này ai nấy đều gian nan, thay vì giữ mình thanh cao, chi bằng mấy nhà chúng ta chung sức tương trợ lẫn nhau thì hơn. Sau này tới pháo đài Khổ Thủy, thân già hai vợ chồng ta, còn cả thằng con không nên thân kia, e là còn phải trông cậy vào các vị nhiều."

Chu bà bà tuổi cao, từng trải nhiều nên tầm nhìn cũng rộng mở, lúc này đã suy tính đến tương lai, nhưng lại nói năng thẳng thắn khẩn thiết, lời này chạm đúng vào lòng Liễu Ngọc Nương.

Dù có tự oán tự trách đến đâu cũng không thể trở lại cảnh phồn hoa gấm vóc ngày xưa được nữa, phải nhìn về phía trước, tính toán cho tương lai thôi.

Bà cũng vội vàng nói: "Phải, người thêu hoa trên gấm thì nhiều, kẻ đưa than sưởi ấm ngày tuyết thì ít, sau này mấy người chúng ta sẽ tương trợ lẫn nhau, ngày sau nếu có việc cần sai bảo, ta và Đỗ lang nhất định sẽ dốc lòng báo đáp."

Nói xong, bà cũng quay đầu nhìn góc nghiêng nhợt nhạt mà chuyên chú của Lạc Dao, lòng biết Chu bà bà nói đúng, người ngoài đang bận rộn vì con mình, sao bản thân có thể ngồi không hưởng thụ?

Liễu Ngọc Nương cắn môi, đứng bật dậy, dù sợ hãi đến mức người run bần bật nhưng vẫn bước về phía binh lính canh giữ: "Quân gia đừng trách, con ta bệnh nặng, có thể xin ngài ban cho chút nước sạch để sắc thuốc được không..."

"Ra khỏi dãy núi Kỳ Liên, nước còn quý hơn lương khô." Một binh lính còn chút kiên nhẫn đáp, "Lương thảo nước uống của chúng ta cũng có hạn, không có dư để cho phu nhân đâu."

Vùng biên ải thiếu nước, Liễu Ngọc Nương sao lại không biết?

Sáng sớm trước khi khởi hành, mỗi người chỉ được phép múc một bầu nước giếng ở dịch trạm. Nước dự trữ của bà dọc đường đã cho Lục Lang uống hết sạch, bản thân bà cả ngày chưa được giọt nước nào vào bụng, những lưu phạm khác đi bộ cả ngày cũng chẳng còn lại bao nhiêu, càng không thể chia cho người khác, nhưng sắc thuốc sao có thể thiếu nước?

Bà chỉ đành tiếp tục nuốt nước mắt van nài: "Xin quân gia ân điển, chỉ cầu một bát, không, chỉ nửa bát thôi là được rồi, cầu xin ngài..."

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc