Lạc Dao đưa mắt nhìn theo chiếc xe ngựa đi lên phía trước.
Ngoại trừ nhà họ Triệu, đoàn lưu phạm lần này có tổng cộng bảy gia đình, nhưng trong đội ngũ này, chỉ có nhà họ Lạc là đơn độc nhất.
Sau khi Lạc Hoài Lương chết, trong đội chỉ còn lại Lạc Dao và Lạc Hoài Nhân.
Đại Đường khi phán tội lưu đày rất thận trọng, nếu có cả gia đình bị lưu đày, thường sẽ đem người cùng tộc phân tán ra các nơi khác nhau.
Nhà họ Đỗ nhân đinh hưng vượng, tự nhiên cũng bị đánh tản ra, trong đội tuy còn hơn mười người tộc nhân họ Đỗ nhưng bị quan binh ngăn cách rất xa, kẻ ở cuối đoàn, kẻ xen kẽ trong gia đình lưu phạm khác, Lạc Dao đến nay vẫn chưa gặp được mấy người. Nhị tử của vợ chồng Chu bà bà cũng bị tản ra trong đoàn, thi thoảng chỉ nhìn nhau từ xa một cái, ngay cả nói chuyện cũng không dám.
"Nhân đinh hưng vượng" (人丁兴旺) là một cụm từ dùng để chỉ một gia đình hoặc gia tộc có số lượng thành viên nam giới đông đảo, con cháu đầy đàn và phát triển mạnh mẽ.
Còn lại là bốn nhà Mễ, Hứa, Quách, Trịnh, cũng bồng bế dắt díu nhưng rải rác trước sau. Bốn nhà này cũng là sĩ tộc, phần lớn đều là "vật hy sinh" trong cuộc phong ba kia.
Hành động tỏ ý hữu hảo kín đáo vừa rồi của nhà họ Triệu đã khiến Lạc Dao tỉnh táo lại, bắt đầu xem xét và tính toán tình cảnh của bản thân.
Lưu đày ngàn dặm, con gái phạm quan, chết đi sống lại... Lạc Dao tuy giờ đã rơi vào tuyệt cảnh, nhưng chưa hẳn là không có lối thoát.
Nếu ở Trường An, hạng y nương như nàng muốn nổi danh e là không dễ, nhưng ở nơi biên quan khổ hàn này, thầy thuốc vô cùng khan hiếm, nàng dù là nữ nhi, dù tuổi đời còn trẻ, chỉ cần y thuật tinh thông thì chưa chắc không thể đứng vững.
Trước khi đến pháo đài Khổ Thủy, nàng có lẽ có thể lợi dụng thời gian một hai ngày này, chữa trị vài căn bệnh nhỏ cho những phạm nhân đi cùng hoặc quan binh, vừa để kết thiện duyên, vừa để tạo dựng danh tiếng.
Nếu có thể nhờ đó mà được ghi tên vào danh sách "Y công", biết đâu có thể thoát khỏi kiếp khổ sai.
Trong ký ức của nguyên thân, các châu phủ, quân trấn ở Đại Đường đều thiết lập Quân dược viện hoặc Y công phường, bên trong có Y học bác sĩ, Y tá, Y công, nơi này chắc hẳn cũng có.
Chỉ là hạn ngạch có hạn, thường cũng không thu nhận nữ giới.
Vậy tích cóp bạc tiền để mở y quán thì sao?
Hình như cũng không ổn, y nương ở Đại Đường đa phần là con gái trong các thế gia y học hoặc bà đỡ lớn tuổi, phạm vi chẩn trị của họ rất hẹp, chủ yếu là đến tận cửa khám cho các quý nhân, hoặc hành y lưu động nơi phố thị, thậm chí còn bị xếp vào hàng ngũ "Tam cô lục bà", địa vị thấp kém, thường bị các sĩ đại phu coi thường.
Trong xã hội cổ đại (đặc biệt là từ thời nhà Tống, nhà Minh trở đi), "Tam cô lục bà" (三姑六婆) là cụm từ dùng để chỉ các nhóm phụ nữ hành nghề tự do trong xã hội. Tuy họ có kỹ năng nhất định nhưng lại bị giới sĩ đại phu và xã hội phong kiến coi thường, coi là tầng lớp "thấp kém" và dễ gây ra điều tiếng. Tam cô là ba nhóm phụ nữ liên quan đến tôn giáo và tâm linh: Ni cô (尼姑): Sư nữ trong chùa; Đạo cô (道姑): Nữ tu theo Đạo giáo; Quái cô (卦姑): Những người phụ nữ chuyên làm nghề bói toán, gieo quẻ. Lục bà là sáu nghề nghiệp phổ biến của phụ nữ trong đời sống thường nhật: Nha bà (牙婆): Người môi giới, dắt mối (thường là mua bán nô tì, cung nữ, hoặc môi giới hôn nhân); Môi bà 媒婆): Bà mai, người làm mối cho các cuộc hôn nhân; Sư bà (师婆): Phù thủy, thầy cúng phụ nữ (chuyên trừ tà, gọi hồn). Kiền bà (虔婆): Bà tú, người quản lý lầu xanh (tú bà). Dược bà (药婆): Người phụ nữ chuyên bán thuốc, thuốc thang dân gian. Ổn bà (稳婆): Bà đỡ đẻ (đây là nghề quan trọng nhất nhưng vẫn bị xếp vào nhóm này).
---