Chu bà bà vốn tính thiện lương, nhiệt tình, bà giấu tay trong ống áo, liếc trộm những quan binh cưỡi ngựa áp giải mặt mày lạnh lùng bên cạnh, tuy có chút sợ hãi nhưng vẫn nhỏ giọng gọi lão bạn già đi phía sau: "Dư lang... ông cũng để ý dưới chân chút, giúp Đỗ lang quân một tay..."
Thế là nhiều người vừa đi vừa tìm kiếm.
Lạc Dao cũng tì người lên thành xe giúp tìm kiếm.
Nàng thật ngốc! Sau khi xuyên không tới đây, nàng đã nghe thấy mấy cái tên như Cam Châu, núi Kỳ Liên, Trương Dịch. Lúc đầu bận đẩy nắn cho Đỗ Lục Lang nên không suy nghĩ kỹ, nhưng vừa rồi nhìn thấy bụi Ma hoàng mọc tươi tốt kia, nàng lập tức nhớ ra ngay!
Nơi này là Cam Châu Trương Dịch thời Đại Đường, mà hậu thế cũng có Trương Dịch, Cam Túc nha!
Ngàn năm đằng đẵng trôi qua, vương triều không còn, vật đổi sao dời, nhưng mảnh đất này vẫn cứ là mảnh đất này.
Nếu là Trương Dịch của Cam Túc, vậy thì Đỗ Lục Lang được cứu rồi!
Lạc Dao nén vẻ xúc động, đưa tay che nắng, tỉ mỉ quan sát xung quanh.
Cát vàng phủ khắp lẫn với sỏi đá, cỏ Châm mâu và cỏ Tỳ bà chịu hạn mọc thưa thớt tạo thành đồng cỏ khô, xa xa những dãy núi nhấp nhô phác họa nên đường nét những đỉnh núi và khe vực màu nâu xám.
Chắc là không sai, địa mạo cũng khớp rồi.
Là một người thầy thuốc Đông y, chắc chắn không thể không tiếp xúc với các doanh nghiệp dược phẩm. Điểm khác biệt lớn nhất giữa Đông dược và Tây dược chính là Đông dược được nuôi dưỡng tự nhiên từ đất. Cùng một loại dược liệu nhưng trồng ở những vùng khác nhau, dược hiệu có thể chênh lệch gấp nhiều lần.
Sau khi học y, nàng đã thuộc lòng các vùng sản xuất dược liệu tốt nhất ở khắp nơi. Là người trong ngành y, sao nàng có thể chưa từng nghe danh "Cam Trương" được chứ!
Cam Túc không chỉ có mì kéo, mà còn có mỹ danh là "Kinh đô thảo dược miền Tây". Từ cổ chí kim đã là vùng nguồn dược liệu nổi tiếng ở khu vực Hà Tây. Không chỉ có lịch sử trồng dược liệu lâu đời, quy mô lớn, mà các loại dược liệu hoang dã được ghi chép rõ ràng còn lên tới hàng ngàn loài.
Trương Dịch sản sinh ra Lộc nhung, Xạ hương, Cam thảo, Câu kỷ, Đương quy, Bản lam căn, Ma hoàng đều vô cùng nổi tiếng, chất lượng cực tốt. Trong đó, Ma hoàng sản xuất ở vùng Hà Tây có chứa hàm lượng alkaloid vượt xa vùng miền Nam. Kiếp trước, phòng khám của thầy nàng hễ nhập Ma hoàng là chỉ lấy "Tây Ma hoàng" sản xuất ở Cam Túc hoặc Sơn Tây.
Càng trùng hợp hơn là, lúc này chính là thời điểm tốt nhất để hái Ma hoàng.
Xưa nay vẫn có câu: "Thu hái Ma hoàng, chất chắc hiệu mạnh". Mùa thu tiết trời chuyển lạnh, địa khí thu liễm, dưỡng chất ở phần thân trên mặt đất của Ma hoàng tích tụ sung túc nhất, hàm lượng alkaloid đạt đến đỉnh cao nhất trong năm, lúc này thu hái dược hiệu của Ma hoàng cũng tốt hơn.
Ma hoàng không chỉ có công dụng phát hãn thoái nhiệt (ra mồ hôi hạ sốt) rất mạnh, mà còn có thể tuyên sướng phế khí, bình suyễn cầm ho, giỏi trị ho hen do phế khí uất trệ gây ra. Dù là phong hàn bó phổi, đờm ẩm trở phổi hay phế nhiệt ho hen đều có thể dùng được.
"Tuyên sướng phế khí" chính là hành động: Làm thông đường thở: Loại bỏ sự tắc nghẽn (đờm, nhiệt); Mở rộng phế nang: Giúp phổi "hít thở" lại một cách tự nhiên và thoải mái; Đưa tà khí ra ngoài: Thông qua việc đổ mồ hôi nhẹ hoặc ho tống đờm ra ngoài để giải phóng áp lực cho phổi.
Đồng thời, nó còn có một dược hiệu cực kỳ quan trọng: kháng viêm, kháng khuẩn!
Ngoài Ma hoàng ra, mấy vị thảo dược mà nàng vừa nhắc tới cũng là những vị thuốc tốt phân bố rộng rãi, dễ dàng nhận biết và thu hái trong lịch sử Trương Dịch, dược tính và công dụng lại hợp với chứng bệnh của Đỗ Lục Lang. Vì thế, nàng mới vội vàng bảo Đỗ Ngạn Minh hái về dọc đường.
---